Từ ngày ra trường, Trung sống và làm việc ở Los Angeles, một thành phố đông đảo, ồn ào, và nhộn nhịp nhất của tiểu bang California, không thích hợp với tánh tình trầm lặng của Trung. Thế cho nên khi hãng có mở chi…
Truyện Ngắn
-
-
Căn phòng vẽ của anh hồi ấy chỉ có mình anh ra vào. Mỗi lần bước ra, anh lại khóa chặt cửa. Sở dĩ như thế là vì anh ngấm ngầm giận tôi. Suốt đời tôi sống nhẫn nhịn, vâng lời chồng, cưng con, chiều…
-
Tôi xin xé một trang vở đời có ghi câu chuyện ngắn nầy kể hầu các bạn. Chỉ là một câu chuyện kể nhân thấy một người thừa tiền mới học đàn đã bỏ ra một số tiền nhiều đến không ngờ sắm cho mình…
-
Giữa cái nắng gay gắt của một buổi trưa hè oi bức Tâm vẫn ngồi nán lại trong xe để đọc nhanh hồ sơ của một bệnh nhân mà nàng sắp sửa thăm viếng tại nhà. Bệnh nhân là một người đàn ông Việt Nam,…
-
Tôi trang điểm xong và sửa soạn thay váy áo chỉnh tề mà lòng vừa rộn ràng vừa hồi hộp. Chốc nữa ra mắt cố nhân sau 50 năm bặt tin xa vắng. Anh có nhận ra cô gái xinh xinh tuổi hai mươi ngày…
-
Người Góa Phụ Trẻ!
tác giả Toàn Phong - Nguyễn Xuân Vinhtác giả Toàn Phong - Nguyễn Xuân Vinh 263 xemNgày ấy…! Tôi lén thương anh, bởi vì cặp mắt sáng quắc, khuôn mặt chữ điền rắn rỏi, mái tóc bồng bềnh như mây, tiếng hát lúc mạnh như sấm chớp, lúc nhẹ nhàng như gió thoảng, theo tiếng đàn guita, là trưởng ban văn…
-
Hồi nhỏ tôi không thích ăn xôi. Đơn giản vì mẹ tôi bán xôi, mỗi khi bán ế, bà thường “mời” tôi ăn. Con nít ăn hoài một thứ ngán. Đôi khi tôi làm eo không ăn, bà chẳng nói gì. Rồi cũng có cách…
-
Mấy lúc gần đây, không hiểu sao, tôi bỗng thèm viết một chuyện tình! Từ ngày tập tễnh viết văn, nhớ lại, tôi chưa từng viết chuyện tình nào cả. Điều này làm tôi cũng ngạc nhiên, bởi vì, chuyện tình là chất liệu mà…
-
Em đa tình lắm nên anh chẳng, Có được ngăn nào trong tim em. Em vô tình quá nhưng anh vẫn, Kiên nhẫn nghe em kể chuyện tình. Không kể thời tiểu học có giờ tập chép, cô đã bắt đầu tự nguyện bận rộn…
-
Một ban mai kỳ lạ. Nắng vỡ ra phía chân trời xa hút chưa được bao lâu thì mưa rắc xuống. Mưa phun lớp bụi mơ màng trước mắt chị, tản ra hai bên đường như tấm rèm mỏng. Chinh cảm thấy hơi lạnh thấm…

