Giàn Thiên Lý Đã Xa

tác giả Phan Thị Thuận
65 xem

Thằng bé ấy chỉ vừa 17 tuổi. Nhà ở bên kia đường. Trông nó cao lớn và già dặn như một chàng trai trưởng thành. Da hơi ngăm. Bàn tay rắn rỏi, vì đã từng là lao động chính trong nhà máy gạo trước ngày mất miền Nam. (thay chữ)
Cô gái ấy đã 24 tuổi, dạy ở trường cách nhà gần 10 cây số. Mỗi ngày cô ấy đi làm bằng chiếc xe đạp nhỏ, từ lúc 6g sáng. Sau khi tập thể dục, ăn sáng, rửa lại mặt lần nữa, thoa chút son môi, vì cô ấy không muốn trang điểm ! Cứ thế, nhẩn nha đạp đến trường. Hai bên đường hồi ấy nhà còn rất thưa thớt, nên hơi mát tha hồ ùa vào tóc, phả vào mặt… Những mùa lúa chín, mùi lúa, mùi hoa xoan lẫn phất, như đan xen theo suốt chặng đường.
Cô ấy không đẹp, người nho nhỏ, tròn trịa. Trên chiếc xe đạp với tà áo lụa phất phơ phía sau( vì xe đạp có bọc xích, và tà áo vừa, không dài như giờ) chắc là cũng dễ nhìn. Chả thế mà có vài anh chàng cùng chiều quay lại nhìn, cười thân thiện, có lúc cùng đồng hành một chặng.
Buổi chiều, cô ấy ở nhà, cơm nước, giặt giũ, tưới cây trong khu vườn bên kia đường, trước nhà, trồng cây ăn quả.
Cứ cỡ ba giờ chiều, thằng bé lại sang chơi. Nó kể đủ chuyện trên trời dưới đất mà nó gặp. Cô ấy thì vừa làm vừa nói chuyện với nó. Thường thì góp ý và dạy kinh nghiệm sống mà cô từng trải qua cho nó. Nhiều lúc ra vườn, nó cũng lẻo đẻo theo, đòi tưới giúp, nhưng cô từ chối, vì không muốn bị gia đình nó bảo nhà cô lợi dụng. Vì vậy, cô bảo xách nước vũng là cách tập cho eo thon vì khi kéo gàu, lúc nào người cũng nghiêng qua, nghiêng lại, mỡ sẽ không còn chỗ trú! Nó chỉ cười, ngồi dựa thành giếng nhìn cô ấy tưới cây. Đôi khi nó vói hái những trái ổi ngon, đưa cô và nó cùng ăn. Hoặc nhiều khi cô ấy nhờ nó vít mấy cành cao, hái mãng cầu cho cha cô, vì nó cao hơn cô gần cả cái đầu. Nó là em anh lính Không quân, thì đủ biết !
Tưới xong, cô ấy vô lo bữa cơm chiều, còn nó về nhà.

Tối lại, chừng 7 giờ, nó lại qua, cùng với thằng bạn thân, sau nhà và cũng là người họ hàng xa của cô ấy. Thằng bạn nó làm nông, nên ban ngày ít khi rảnh, còn nó là con kề út, gia đình khá giả, nên nhiều thời gian hơn.
Thói quen cô ấy là tối nào cũng mang chiếc đài ra lan can hè ngồi nghe chương trình ca nhạc. Hai đứa nó ngồi gần nhau, cùng dựa lan can hè cùng nghe rồi bình phẩm hay, dở. Hết chương trình, ba chị em cùng trò chuyện. Nó hay tìm những câu chuyện hài hước kể, xong ba chị em cùng cười rôm rả.
Thằng bạn nó ít nói hơn, thường hỏi kinh nghiệm làm thế nào để con gái cảm tình và thích nó, mặc dù nó trắng trẻo, đẹp trai, cao lớn.
Tuy chuyện trò huyên thuyên, vui vẻ, nhưng không bao giờ hai đứa quên giờ giấc, vì biết đúng 9g là cô ấy đi ngủ, trước lúc ngủ, cô uống một ly sữa như lời cha cô dặn.
Hồi đó chưa có bình nước nóng như giờ, nên phải bật lò sô dùng bằng dầu lửa để nấu. Hai đứa tranh nhau nấu chút nước sôi, sau đó mới chịu về.
Hai năm sau, bạn nó bị vương lựu đạn, nằm vùng cài, bỡi ba nó là thôn trưởng. Không may, sáng đó, nó lãnh đi cày, để ba nó nghỉ vài hôm !
Nó ra đi khi tuổi đời chưa quá 20, để lại tiếc thương cho cả vùng quê yên bình.
Liền mấy tháng, đêm nào thằng bé cũng qua ngồi chỗ cũ, nhưng giờ bên cạnh nó là khoảng trống, đầy xót xa, thương tiếc ! Cô ấy cũng không còn mang chiếc đài nghe nhạc mà trầm ngâm trên lan can nhớ về những kỷ niệm dấu yêu hôm nào. Cứ nghĩ đến bạn nó, lòng lại buồn và nước mắt rơi lặng lẽ… Còn nó, cũng trầm ngâm ít nói hơn. Nhiều khi cả buổi tối , nó không nói câu nào. Vậy mà theo thói quen, tối nào nó cũng qua, đúng giờ lại về.
Vài lần, khi chỉ còn mình cô ngồi uống sữa trên lan can, ly sửa đặt trên bệ xi măng bỗng sóng sánh như có ai cầm lắc. Cô ấy giật mình, rồi nghĩ có lẽ bạn nó về, báo cho cô ấy biết là đang có mặt. Thế là cô ấy khóc và nói chuyện với kẻ vô hình như hồi nó còn sống.
Theo thời gian, mọi đau khổ cũng lắng dần. Cô ấy lại nghe nhạc, còn nó thì lại huyên thuyên những chuyện góp nhặt trong ngày.
Thời gian sau, cô chuyển đến trường thị trấn xa hơn. Phải ở nhà xa, mỗi tuần về một lần. Khi nghe cô ấy bảo thế, nó đứng phắt dậy, sửng sốt. Sau vài giây, nó nhìn cô ấy bằng ánh mắt thật lạ. Ánh mắt của người đàn ông trưởng thành mà cô từng gặp. Nó trìu mến, âu yếm, cuốn hút. Còn cô thì nghĩ nó chỉ là thằng bé mới lớn, nông nổi, muốn làm người lớn. Thế là cô ấy bật cười :
– Sao thế ông tướng ? Có gì nghiêm trọng lắm sao ?
Thế là nó cụp mắt nhìn xuống rồi nhìn đi chỗ khác, hai bàn tay xoắn lại, rồi nhìn cô ấy, ngập ngừng:
– Không có gì, nhưng ở trên đó cả tuần, buồn chết đi được !
Cô ấy an ủi:
– Không sao, cuối tuần chị em mình vẫn gặp mà, chị có đi biệt tích đâu !
Nói xong, cô ấy cười nhẹ, nhìn nó như một đứa bé còn dại khờ ngu ngơ, cần sự che chở.
*****
Thế rồi qua thời gian, cô ấy quen một anh bạn của bạn cô ấy, làm thợ máy. Ban đêm anh mới rảnh nhiều. Còn ban ngày chỉ thỉnh thoảng anh mới đến chơi.
Một lần, thằng bé chạm mặt anh ấy khi qua chơi. Mặt nó lầm lỳ, ngồi chơi chút rồi về.
Rồi ma đưa lối, quỷ dẫn đường thế nào, một tối nọ, khi anh ấy ra về, mọi người hốt hoảng khi có tiếng súng nổ ngoài đường. Chạy ra thì không còn nghe thấy gì hết. Sau đó có người ở gần đường kể lại là thằng bé đó đứng đâu bên ngõ, khi anh ấy ra, nó chạy lại la: ” Cút xéo, nếu không muốn què giò !” Rồi bắn chỉ thiên hai phát, làm anh ấy chạy một mạch, thật tội. Súng là nó trộm của anh nó.
Mấy ngày liền, nó không qua. Sau đó, gặp nó, cô ấy giáo huấn nó một hồi rất giận dữ, rồi bảo:
– Từ nay em mà điên như thế là cấm cửa, đừng đến nhà chị nữa ! Sống là phải có bạn bè, dù trai hay gái. Sao em ích kỷ thế ? Lớn thêm rồi em sẽ hiểu !
Nó ngồi nghe có vẻ buồn, xong rồi hứa. Cô ấy thấy tội nên cũng cười cho qua.
Từ hôm ấy, không thấy anh chàng kia đến nữa. Bạn cô ấy bảo : ” Con trai xóm bạn của em sợ thiệt. Nếu lúc đó anh chậm chân, chắc là què giò rồi !”
Một tối, không nhớ là cách đó bao lâu, trước khi về, nó bảo:
– Chị ra sân, em có chuyện rất quan trọng muốn nói. Nếu chị không ra, sau này nếu em có làm sao như bạn em, thì chị đừng ân hận !
Thấy nó nghiêm túc, cô ấy bảo:
– Thì ngồi đây, chị em mình nói cũng được mà !
Nó đáp gọn lỏn :” Không !”
– Thôi được !
Rồi cô ấy cùng nó ra sân. Bóng đèn acqui từ nhà hắt ra, sáng lên phía sau tấm vai rộng và dáng cao của nó, che gần hết người cô ấy. Chẳng biết vô tình hay cố ý mà nó chọn đứng góc đó. Cô ấy lại càng không nhìn rõ khuôn mặt và biểu cảm trong mắt nó như thế nào.
Im lặng một lúc rồi hai chân nó giậm nhẹ như kiểu bước tại chỗ, nó nói :
– Chị ơi ! Chị có biết là em yêu chị nhiều lắm không ?
Cô ấy thật bất ngờ, trợn tròn mắt ngạc nhiên, còn nó thì đứng yên, chờ đợi.
– Đừng nói như vậy. Sau này lớn hơn chút em sẽ hiểu thế nào là tình yêu. Ai cũng từng qua giai đoạn bồng bột tuổi mới lớn, chính chị cũng đã từng. Giờ nhớ lại nó chỉ là kỷ niệm đẹp đầu đời. Cứ giữ tình cảm chị em mình đẹp mãi, và xem như em chưa hề nói điều gì, thế nha !
Nó bướng bỉnh:
– Nhưng em đã lớn, đâu còn bé bỏng nữa !
Cô ấy cười nhẹ:
– Nhưng để trưởng thành thì người đàn ông cần có thời gian lâu hơn phụ nữ đấy ! Thôi về ngủ đi em và đừng nghĩ ngợi đến chuyện này nữa, nếu em không muốn đánh mất đi tình chị em đẹp đẽ bấy lâu thì cứ việc nghĩ, nhưng chắc chắn sau đó, chị em mình chấm dứt gặp gỡ nhau đi.
Nó cố vớt vát:
– Nhưng mà…
– Này nhé, giả dụ em cứ yêu chị, rồi chuyện sẽ đi đến đâu, hay chỉ là ngõ cụt. Em nhỏ hơn chị đến 6 tuổi, ai chấp nhận chuyện này, cả xã hội nữa ! Hãy tỉnh táo mà nhìn nhận sự việc, không đơn giản như cảm xúc của em đâu.
Nó bối rối xin lỗi cô ấy. Đến khi thấy cô ấy cười, nó mới ra về.
Năm sau, cô ấy có chồng xa, ít khi về nhà. Nó cũng có gia đình, ở cùng nhà cha mẹ nó.
Giờ nghĩ lại thật thương cho cái tính hồn nhiên, tốt bụng và tình cảm xốc nổi tuổi mới lớn của nó.
Thời gian sau, nghe đâu nó bị tâm thần nhẹ. Nhiều khi nó như người mộng du trong thế giới riêng của nó. Lúc này, anh nó là Không quân VNCH, cũng bị bạo bệnh qua đời. Không còn thần tượng nào để cho nó niềm vui, và bệnh nó càng ngày càng nặng thêm. Giờ nó như một đứa trẻ con, rất hiền, vui tính, sống hồn nhiên tội nghiệp ./.

Những Bài Liên Quan

Copyright © 2023 dactrung.com; all rights reserved