Thẳng Thớm và Nhàu Nhò

tác giả Ái Duy
27 xem

1. Đúng ngay vào giờ tan tầm cuối ngày, trên đường về nhà bỗng dưng chiếc xe máy đang chạy bị chết khựng, quẳng tôi ngơ ngác. Biết làm thế nào giữa biển người cuồn cuộn đang đổ qua trên cái con đường lưu thông môt chiều này, tôi dắt đại nó vào một tiệm sửa xe lạ hoắc và đầy khả nghi vừa nhác thấy bên lề. Thây kệ, có chỗ cầu cứu là may.

Thế này là không xong rồi, tôi than thầm trong bụng khi nhìn chiếc xe của mình bắt đầu bị phân thây ra nham nhở. Có một hỏng hóc nhỏ nào đó trong phần đầu xe và cần phải thay thế ngay nếu muốn tiếp tục hành trình.Tôi chỉ còn hơn 1000 mét nữa là về tới nhà, với 5 phút phóng xe ào đi, và hàng đống công việc lôi thôi lềnh khênh đang chờ đợi; thật phiền phức. “Tôi sẽ chờ bao lâu?”, “Khoảng 30 phút thôi, để tụi tui chạy đi mua phụ tùng về thay nữa”.

30 phút! Tự dưng mà tôi có được 30 phút rảnh rang bất đắc dĩ ngồi lại bên lề đường nhìn ngắm thiên hạ đang ào ào thác đổ tuôn qua mặt mình. 30 phút với tôi ở vào một thời điểm khác trong ngày có thể chỉ là khoảnh khắc nước chảy mây trôi, lá rơi hoa nở, nhưng lại chọn đúng lúc này thì thật vô duyên. 10 phút đầu tiên lòng tôi phân vân bực dọc, lẽ ra giờ này tôi đã trút được bộ đồ đang mặc trên người để thay cái áo cánh, đã vo được gạo nấu cơm, đã quét được cái nhà, tưới được mấy chậu cảnh khô queo. 10 phút sau, khi quyết định sẽ mua cơm hộp cho buổi chiều nay thì tôi mới sực nhớ mình đã đem lát cá và miếng thịt đông lạnh bỏ ra ngoài để rã đông từ trước khi đi làm và còn thêm đống đồ chưa ủi vứt trên giường. Sau đó, khi đã bấm điện thọai nhờ người đón con xong thì tôi không nghĩ đến việc nhà nữa , chỉ còn ngồi chống cằm nhìn ra bốn phía, dõi theo chú nhỏ học việc của nhà xe vừa cầm tiền đi mua phụ tùng, nay bóng chim tăm cá.

Lạ thật, bao nhiêu năm bôn ba ngược xuôi giữa dòng mà sao mãi đến lúc này tôi mới chứng kiến cảnh này, quá đông người đi lại ken cứng chật chội inh ỏi trên đường vào cuối giờ tan tầm ngày. Sang hèn giàu nghèo, nam phụ lão ấu, tất cả như đang cùng bị cuốn lẫn vào đám bụi mù mịt khổng lồ, hệt như đoàn quân đang bị xua đi dưới một áp lực chung nặng nề nào đó và cùng bị một lực hút vô hình phía trước lôi thốc. Cái gì đang chờ đợi mọi người phía trước nhỉ? Một tổ ấm hay tổ lạnh? Một vòng tay chờ đón hay cánh cổng vẫn còn chằng chịt khóa? Một bàn ăn thịnh soạn hay cái bếp lạnh tanh tối hù trong góc?… Những khuôn mặt người sấp ngửa, thẳng thớm lẫn nhàu nhò, vụt qua đầy căng thẳng, mệt mỏi, nôn nóng, đăm chiêu, thờ ơ; không ai buồn nhìn ngang dọc qua lại. Là bởi tôi nhìn thấy không dưới mười cái mặt người quen thuộc lướt ngang qua sát chỗ tôi đang ngồi chống cằm mà không hề đoái hoài tới chứ đừng nói gì nhận ra. Ngạc nhiên với cái phát hiện lẩn thẩn này, tôi tiếp tục quan sát, quên đi thời gian vô bổ đang trôi.

Nếu hòa lẫn vào đòan quân đó, liệu tôi có khác đi không hay vẫn phải đóng dấu một khuôn mặt đơn điệu cứng đờ như vậy?

Rồi đột nhiên tôi phát hiện ra một người đàn ông lạc điệu trong khối người ấy, bởi dường như ánh mắt của anh ta vừa lệch hướng nên chạm phải cái nhìn của tôi và bật ngay sang phía khác. Sự vội vã này đánh thức trí nhớ của tôi ngay. Đó là người mà tôi biết khá rõ qua vợ của anh ta, Nguyện, bạn tôi. Tôi không kịp nhìn rõ mặt người phụ nữ với cặp tay trần mơn mởn âu yếm lượn vòng qua hông anh ta; nhưng là ai cũng vậy thôi, một khi cô ta không phải là Nguyện.

2. Hồi còn đi học sư phạm lũ bạn gái vẫn hay gọi Nguyện bằng biệt danh Mắt Ướt, ngưỡng mộ pha lẫn ganh tị. Khó ai có đôi mắt đẹp như cô nàng, nó to, đen, rờm rợp hai hàng mi dài cong lả lướt, và đặc biệt, lúc nào đáy mắt trông cũng sóng sánh chung chiêng. Mấy năm học Nguyện ở nội trú, nức tiếng hoa khôi. Gia cảnh khá giả, Nguyện lại càng nổi bật trong đám con gái quê mùa tuềnh toàng giản dị; tuy nhiên, nó là đứa tốt tính, khiêm tốn và chân thành.

Dạo đó tình bạn giữa tôi với Nguyện cũng không có gì đặc biệt. Nguyện đã có một mối tình thơ nuôi dưỡng từ quê nhà. Người bạn trai của Nguyện vẫn thường xuyên xuất hiện ở ký túc xá, đón đưa chăm sóc, tươi tỉnh ân cần lịch sự với mọi người, ai gặp một lần cũng đều quý mến. Thịnh gốc Huế, hào hoa truyền thống, giọng nói ngọt nhẹ mơn trớn lăn tăn như mặt nước sông Hương. Anh chàng đã đi làm ở một cơ quan hành chính, đẹp trai cao ráo đúng tiêu chuẩn hiện hành. Tốt nghiệp ra trường họ cưới nhau ngay, bạn bè ai cũng mừng cho Nguyện vẹn toàn duyên nợ.

Bẵng đi nhiều năm lâu lâu sau đó, tôi không còn gặp lại Nguyện–Thịnh nữa. Phần vì Nguyện và chồng về công tác ở thị trấn quê nhà, phần vì bạn bè cũ lưu lạc phát tán khắp nơi. Thi thoảng, tôi cũng được nghe đôi điều phong thanh về họ. Nghe nói gia đình của cả hai đều xuất cảnh, để lại nhà cửa đất đai cho hai vợ chồng kinh doanh quản lý. Nghe nói Thịnh bây giờ là phó giám đốc một lâm trường ăn nên làm ra, Nguyện bỏ dạy chuyển ngành, bây giờ là trưởng phòng một công ty lớn. Nghe nói con gái đầu của họ vừa đi du học, con thứ hai đọat giải Duyên đáng Hoa học đường toàn tỉnh. Nghe nói họ vừa xây lên một cái dinh thự đồ sộ ở khu đất quy hoạch ven biển.

Mà cứ gì phải nghe nói. Lần họp mặt bạn cũ gần đây nhất hai người vẫn có đôi có cặp xuất hiện bên nhau. Cả hai vẫn còn đẹp đôi lắm. Vợ chồng hai mươi năm mà vẫn kề vai ấp má tự nhiên trước mọi người, thật đáng ngưỡng mộ. Nguyện vẫn đẹp, cái vẻ đẹp nhuốm chút buồn man mác càng thêm quyến rũ. Thịnh vẫn hào hoa như xưa, không lắm lời hoạt khẩu nhưng ánh mắt vành môi lại luôn hữu ý đa đoan. Giữa phòng karaoke giọng nam trầm ấm truyền cảm của Thịnh vừa cất lên lập tức cánh phụ nữ im bặt. Tôi dám chắc đây là mẫu đàn ông galant từ trong tiềm thức, chứ dân nửa vời chỉ cần vợ liếc mắt qua là thành quân chủ phong kiến ngay. Nguyện chỉ chơm chớp mắt mỉm cười đầy thông cảm và khuyến khích khi thấy Thịnh rút danh thiếp ra hí hoáy ghi chú thêm vào đó trước khi đưa cho bạn gái của vợ, và liên tục móc di động nhoay nhoáy bấm số lưu tên. Đáp lại cái nhìn ngạc nhiên của tôi Nguyện chỉ phì cười, rồi kể lể, nửa tâm sự nửa khoe khoang. Thịnh là vậy đó, lúc nào cũng ân cần thân thiện. Hôm tao nằm viện phẫu thuật mất cả tháng, chàng nuôi bệnh tao mà cả bệnh viện xúm lại xuýt xoa, chồng đâu mà chồng tốt đến vậy. Lúc nào cũng kề cận chăm nom, lau rửa bồng ẳm đút mớm, vỗ về dỗ dành từng li từng tí, chỉ nhớ lại đây thôi mà cũng rớt nước mắt mày ạ. Hai đứa con gái là cục vàng của ổng, gì thì gì chứ đụng tới con là đầu hàng ngay.

Đùng một cái, nghe nói Thịnh và Nguyện đã ly thân, hoặc đã ly dị rồi cũng không biết chừng. Rồi lại vẫn thấy sóng đôi tình tứ, lại thấy xây thêm nhà cho con gái chuẩn bị lấy chồng, chẳng hiểu nổi.

Cách đây mươi ngày, Nguyện Mắt Ướt đi công tác về thành phố, dành chút thời gian rảnh nhắn tôi ra quán uống cà phê. Hai đứa cùng ngồi một hướng, bàn trông ra biển, xoay lưng lại phố phường. Sóng bạc đầu từng cơn tan tác, ly cà phê dường như mặn hơn thường ngày. Tíu tít chuyện trời chuyện biển, chuyện nhan sắc thời trang, tuyệt không nhắc chuyện chia ly đoàn tụ, rồi bỗng dưng, cả hai cùng rơi tõm vào một khoảng lặng. Cuối cùng Nguyện cũng cười buồn, ”Như mày bây giờ nghĩ cũng còn sướng hơn tụi tao nhiều”. Tôi có gì hơn chứ, tiền bạc danh vọng địa vị, thậm chí cả tự do, thảy đều không có ý nghĩa quyết định trong cuộc đời một người đàn bà. À, mà cũng có thế thật. ”Ừ,chắc vậy. Ví dụ như tao có thể tắt bếp gas chạy ù ra ngồi quán cà phê với mày mà không phải báo cáo ai…”.

“Không có gì khốn khổ cho bằng khi phải sống dưới một bộ mặt khác, xa lạ với cái mình đang có” . Nguyện bâng quơ. Tôi nín lặng hồi lâu rồi mới nói như than, “Nhưng có ai đoan chắc được sống thật với chính mình là cách tốt nhất đâu”.

Nguyện cười xòa, xoay qua kể chuyện công việc, con cái. Tôi lỡ miệng nhắc “Hôm qua thấy ông Thịnh nhà mày xuất hiện trên ti vi”. Nguyện vui vẻ, “Phải rồi, đơn vị ổng mới được tặng danh hiệu gì đó.” Tôi đắn đo, “Thấy người vẫn đẹp trai phong độ như xưa”. Nguyện bật cười đầy hãnh diện, “Chớ còn gì nữa, ra đường khối em xin chết. Gái theo từng chùm từng chùm”. “Vẫn vậy à?”. “Ừ, thì vẫn vậy”, và nói thêm, “Hết thuốc chữa rồi”. Thề có Trời, tôi chưa kịp hiểu hết cái sự “vẫn vậy” đầy cam chịu của bạn. Nhưng sao bình thản thế hả Nguyện.

Điện thoại cầm tay của Nguyện trỗi nhạc du dương. Bật nắp, áp má, Nguyện nhướng mày nhìn tôi đầy ngụ ý.

– Dạ, em nghe đây.

– …

– Dạ, còn sớm mà anh, em ngồi với bạn em thêm chút nữa, con Nhiên đó mà. Lâu lắm mới gặp lại.

– …

– Dạ, em biết rồi, em sẽ về nhà trước 7 giờ tối nay mà. Không, trời ở đây không có mưa. Dạ biết rồi mà, nói hoài khổ ghê, em có đem theo cái áo khoác anh mua ở Đà Lạt.

Thế đấy,cứ ngọt ngào dẻo quẹo như kẹo kéo. Chồng vậy chứ đòi chồng sao nữa?

– Em không đói, anh đã ăn cơm chưa? Ôi, đau dạ dày phải cẩn thận chớ, anh là hay quên lắm…

Ôi, tôi cũng muốn rên lên như vậy, mệt mỏi thật với cặp đào kép này.

Nguyện nhẹ nhàng gập điện thoại, mặt sáng rờ rỡ mắt long lanh. Tôi nịnh bạn :

– Đúng giọng vợ hiền nhé. Hèn gì ông bà mình nói lạt mềm buột chặt.

Nguyện mở to mắt nhìn tôi trân trối như cố hiểu xem tôi nói gì. Giây lát, nó phá lên cười sặc sụa, gập cả người lại mà cười ngả cười nghiêng, rung rinh cả bàn lẫn ghế. Y như đang lên cơn khùng. Vẻ bình thản cam chịu của nó biến mất như chưa từng có. Nguyện đưa tay chặn hai giọt nước mắt sống đang ứa ra, mặt nhăn nhúm cố nín cười, nhìn tôi đầy lạ lẫm và tội nghiệp:

– Không phải chồng.

– Cái gì không phải?

– Cú điện thọai vừa rồi ấy, không phải Thịnh đâu.

– …

– Thật đó.

– …

– Bình thường thôi mà.

Trời!!…Tôi có nên chúc mừng bạn không nhỉ???

3. Chú nhỏ học việc đi mua phụ tùng xe mất gần cả tiếng đồng hồ, từ xa đã trông thấy gương mặt nhọ nhem dầu mỡ của nó cười toe toét. “Chờ lâu không cô, tại cái này hàng hiếm không có nên con phải chạy đi khắp nơi tìm”. Tôi cố gượng cười, “Đằng nào cũng trễ rồi cô phải chờ luôn chớ sao”.

Điện thoại trong túi rung lên điệu nhạc quen thuộc.

– Em nghe.

– Em đang ở đâu vậy? Sao chưa về nhà?

– Ngoài đường. Xe em hư.

– Trời. Em không sao chứ?

– Sao đâu anh? Dắt bộ 5 phút, sau đó có 1 tiếng đồng hồ ngắm thiên hạ qua lại, lời to là đằng khác.

– Em làm anh lo quá. Cứ mỗi khi lòng dạ anh rối bời không yên là y như rằng có chuyện gì đó xảy ra với em. Gần như là linh tính…

– Thôi đừng nhát em mà. Thợ sửa gần xong rồi. Lát về nhà em gọi lại cho.

– Ừ,vậy nhé. Em chạy xe cẩn thận nghe, sẵn đó bảo họ kiểm tra lại thắng luôn.

Tôi cúp máy. Chú thợ sửa xe nhìn tôi lom lom, “Chú ở nhà thấy về trễ nên gọi hả cô?”, “Không phải”, suýt nữa là tôi buột miệng.

Chiếc xe đã nổ máy giòn giã. Tôi móc ví lấy tiền trả. Những đồng bạc dù nhàu nhò cũ kỹ vẫn được tôi vuốt phẳng phiu thẳng thớm và sắp xếp theo thứ tự giá trị.

Và tôi tiếp tục hối hả hòa vào dòng người vô định trên đường, âu lo rối ren tính toán công việc đang chờ đợi trước mắt.

Có ai ngồi lại bên lề nói cho tôi biết, rằng lúc này đây tôi đang mang một khuôn mặt thẳng thớm hay nhàu nhò?

Những Bài Liên Quan

Copyright © 2022 dactrung.com; all rights reserved