Tóc Mây

tác giả Ngô Ái Loan
65 xem


Nhỏ cứ đi tới đi lui như có điều gì muốn nói mà không dám .Cuối cùng nhỏ cũng thu hết can đảm tới gần bên chị Hai của nó để xin phép được đi thăm một người . Chị Hai chỉ hơn nhỏ bốn tuổi nhưng tỏ vẻ chửng chạc hơn lứa tuổi rất nhiều . Sau khi nghe nhỏ thỏ thẻ chị nó thiệt hết hồn nói .
_ Em mới 16 tuổi mà đi xuống Vĩnh Long một mình là không được đâu .
Nhưng rồi thấy gương mặt thành khẩn của đứa em đang trong thời kỳ yêu đương chị Hai nhỏ cũng rất cảm thông với lại người yêu của nhỏ là anh chàng trung úy Hải Quân, nghe đâu đã đi tu ở nhà dòng từ lúc còn thiếu niên .Rồi khi đất nước đang xảy ra những trận đánh khóc liệt trên toàn lãnh thổ . Chàng xin ra khỏi dòng tu để đi vào đời quân ngũ . Mang thân trai làm tròn trách nhiệm với núi sông . Người chị biết rõ về gia thế của anh chàng này nên cô cũng rất yên lòng nhưng còn ngại đường xa mà em gái mình thì tuổi còn quá nhỏ con bé chỉ mới mười sáu tuổi vẫn còn là tuổi của vị thành niên . Nên cho dầu có thông cảm cho những kẻ đang yêu cũng phải đắn đo suy nghĩ rất nhiều. Cuối cùng cô chị phải nhờ cậy tới người bạn thân bao năm là người có góc gác ở Vĩnh Long tình nguyện làm người dẫn đường hộ tống dùm cô em gái cho cô chị yên tâm .

Buổi sáng sớm đưa cô em và người bạn ra bến xe, chị Hai nhỏ dặn dò đủ thứ chuyện rồi mới quay gót ra về . Chuyến xe chở hành khách rời bến, người dẫn đường bất đắc dĩ vẫn còn ngái ngủ nên ngồi trên xe cứ thế mà vô tư ngủ say một cách ngon lành . Nhỏ lần đầu tiên đi xa đi về miền Nam nơi mà nhỏ chỉ biết khi nghe người mình yêu đang đóng quân tại Vĩnh Long kể trong thư.
Đất nước đang chiến tranh nên chàng của nhỏ cứ rày đây mai đó trên khắp mọi nơi để làm tròn trách nhiệm của một người lính với đất nước. Những ngày về phép cũng bị giới hạn nên cả hai chỉ biết trãi sự nhớ nhung theo những lá thư được viết từ những nơi dừng quân gửi về, đời quân nhân với những lá thơ vội vã đôi khi chỉ vài dòng đã phải lên đường hành quân.Và nhỏ với những đêm thâu thương nhớ ngập hồn trãi dài tâm tư trên từng trang giấy trắng học trò . Chàng biết khoảng cách địa lý giữa Vĩnh Long và Sài Gòn không xa lắm nên chàng mạnh dạn viết thư tha thiết muốn được gặp nhỏ dầu chỉ ước nhìn mặt vài đôi ba phút cũng đủ toại nguyện. Lá thư lãng mạn thế đó đến chị hai nhỏ cũng bị xúc động huống hồ chi là người trong cuộc .
Người dẫn đường đúng danh là thổ địa đưa nhỏ tới đúng địa điểm đóng quân của chàng một cách thành thuộc, sau khi trình bày với người gác cổng cùng với mọi thủ tục cần phải có của cuộc thăm viếng thân nhân . Nhỏ hồi hộp ngồi ngóng chờ chàng nơi căn phòng nhỏ trong niềm vui hạnh phúc vỡ òa theo thời gian . Chỉ mới chừng mười phút thôi thì bóng một chàng sĩ quan với cấp bậc Trung Úy Hải Quân trên khoảng sân đất bụi đỏ như đang cố kìm lại bước chân vội vã để cho đám binh sĩ chung quanh trang trại đang đứng quay lưng che giấu nụ cười như cùng chia sẻ với đàn anh đang yêu và được yêu . Những nụ cười thật dễ mến, một sự đồng cảm giữa tình huynh đệ chiến hữu cùng sát cánh bên nhau trong những trận đánh vào sinh ra tử.
Nhưng rồi chàng không sao kìm bước chân được nữa, đôi chân dài chạy như bay khi đã thấy thấp thoáng bóng nhỏ đứng trong mái hiên của căn nhà dành cho thân nhân tới thăm với dáng điệu mong ngóng ngước mắt tìm chàng .
Cả góc doanh trại như bừng lên ánh sáng, người dẫn đường cũng vui lây với những kẻ đang rơi vào tình yêu, tủm tỉm nụ cười sau khi bắt tay thân ái để trao nhỏ lại cho chàng vói lời dặn sáng mai sẽ đến sớm đón nhỏ đưa về lại Sài Gòn . Nhìn viên Trung Úy với gương mặt thánh thiện của một người đã từng đi tu trong nhà dòng với sự tính nhiệm. Nhìn nhỏ tinh khiết như một giọt sương mai . Người dẫn đường thật sự yên lòng để rồi còn vội vã về nhà thăm gia đình của mình vẫn đang sinh sống tại nơi đây .
Đêm hôm đó chàng và nhỏ ngồi bên nhau thầm thì chuyện trò . Họ chỉ mong thời gian như dừng lại .Chàng hứa sẽ cưới nhỏ khi nhỏ lớn thêm hai năm nữa làm nhỏ thật bối rối lấy mái tóc mây che đi sự ngượng ngùng với đôi má nóng bừng như bị say nắng . Chàng âu yếm nâng mái tóc mây dài trong tay . Cứ thế chàng vuốt ve rồi đưa lên môi hôn . Nhỏ thì e lệ cúi đầu với trái tim cứ thế run đập hoài những nhịp đập hạnh phúc chứa chan . Nhỏ vân vê trong tay chiếc khăn quàng cổ đã thức bao nhiêu đêm tự tay đan quàng lên cổ người yêu thật âu yếm . Chàng nhận chiếc khăn đan móc vụng về của nhỏ như một báu vật với cảm xúc nhận lấy tình yêu trong trắng của nhỏ . Nhìn họ giống như hình ảnh của người vợ bé nhỏ đang lo lắng cho chồng . Lo cho người đàn ông đang còn dấn thân trong khói lửa chiến chinh mà ngày về chỉ khi nào đất nước được yên bình .
Chiếc khăn len thay vòng tay nhỏ sẽ ủ ấm chàng với những chuyến hành quân giữa đêm khuya hoang lạnh sương muối trắng đầy trên những dặm ngàn thiên lý . Cả hai ước thời gian ngừng lại khi tay trong tay nhau. Nhưng rồi bầu trời đã ló dạng ánh bình minh ở phía chân trời, họ cả đêm không ngủ cứ thế ngồi bên nhau với những lời nói nhỏ nhẹ ước hẹn chuyện mai sau khi tàn cuộc chiến tranh, tình yêu giữa cô nữ sinh áo trắng học trò và người lính trong thời loạn thật sự quá mong manh và đầy sự bất trắc có thể xảy ra. Đó là nỗi bất an của cả hai người, nhưng cuối cùng thì tình yêu vẫn mãnh liệt không vì điều gì có thể cách ngăn .
Ngày hôm sau đúng giờ người dẫn đường ghé tới để đưa nhỏ ra về cho kịp chuyến xe đâù về lại Sài Gòn . Bàn tay tạm biệt bàn tay . Bàn tay không còn trong nhau nhưng trái tim như vẫn quấn quít từng giây phút không ngưng những nhịp đập thổn thức khi chuyến phà bắc ngang sông chuyển động rời bến . Khi chiếc phà đã rời bến một khoảng cách khá xa thì nhỏ thấy bóng chàng chạy như bay về phía chiếc phà . Chàng là lính Hải Quân nên sông nước đâu có thể làm khó khăn gì . Chàng lao mình xuống dòng sông để bơi thật nhanh theo chiếc phà đang lướt nhẹ trên sông . Nhỏ đứng bên trên hốt hoảng không biết chuyện gì đang xảy ra . Chàng bơi thật nhanh như con rái cá, rồi sau một cái ngụp mặt xuống nước, ngoi đầu lên nói thật to ” đưa cái khăn cho anh ” . Lúc đó cả đám người trên phà đều nghe thấy mới hiểu sự việc đang diễn ra trước mắt thật chẳng khác nào trên màn ảnh đang chiếu phim .Cũng như nhỏ họ cùng nhao nhao lên ” cố lên …cố lên ” . Nhỏ tiến ra gần hơn vội bung chiếc khăn lên cao ném xuống mặt sông sóng đang nhấp nhô, chiếc khăn trượt theo làn gió nhẹ ban mai bay là đà rơi trên mặt nước và chiếc khăn len được chàng nhặt lấy trong tay thật chặt trước tiếng reo vui nhẹ nhỏm của tất cả mọi người có mặt trên chuyến phà sáng hôm đó .

Đất nước đang đi vào khúc quanh đau thương của lịch sử . Miền Nam rơi vào tay của những kẻ xâm lăng phương Bắc, phá tan hiệp định ký kết . Tất cả những người dân miền Nam lúc bấy giờ bị sống trong tâm trạng khủng hoảng những ngày đen tối đau thương . Nhỏ vẫn còn là cô bé nên rất hoảng sợ nghe nói khi bọn xâm lược vô miền Nam sẽ bắt đám con gái lấy thương phế binh của họ . Còn về chàng thì vẫn biệt mù không nghe thấy một tin tức nào cả . Nhỏ đau khổ không biết chàng sống chết ra sao rồi hoang mang lo sợ trước những tin tức khủng khiếp đó . Và cũng thật đúng lúc như một số mệnh an bày . Nhỏ đã không tự chủ lấy bản thân nhận lời cầu hôn của một người đã từ lâu để ý tới nhỏ vì quá sợ khi phải lấy kẻ thù .
Chỉ mấy tháng sau đất nước đang trong thời kỳ hổn mang . Thì đúng ngày bên đàng trai đi tới lễ dạm ngỏ . Chàng bỗng đâu lù lù xuất hiện trước cổng nhà . Khi nhìn mái tóc mây dài của nhỏ đã được cắt ngắn trên vai . Chàng thẩn thờ khi nhớ tới lời ước thề của nhỏ ” ngày nào tóc em cắt ngắn là ngày đó em đã phụ tình yêu của anh ” . Mái tóc mây nhỏ yêu thương và chăm sóc như một lời thề nguyền của nhỏ nên chàng tin tưởng là không bao giờ nhỏ có thể đoạn lìa nó đi cũng như tình yêu tinh khôi mà nhỏ đã một lòng yêu thương chàng . Họ gặp lại nhau bàng hoàng không nói thành lời, để rồi cả hai chỉ biết nhìn trong mắt khóc trong nghẹn ngào . Chàng cho nhỏ biết là đã theo con tàu Trường Xuân đi tới đảo Guam, nhưng rồi vì mãnh lực của tình yêu chàng lại theo con tàu khác quay trở lại Sài Gòn để tìm nhỏ .

Số mệnh như muốn đùa cợt thật độc ác với họ .Chàng là một người có căn bản đạo đức . Nhỏ sinh ra trong gia đình nề nếp . Đứng trước một hoàn cảnh không còn lối thoát .Cả hai cũng không thể vì tình yêu của chính mình mà gây nên tội với những người vô can . Họ đành nhìn nhau lần cuối cố ngăn những giọt nước mắt thật đau thương đang cứ thế mà rơi xuống đầm đìa . Chàng quay lưng đi bóng chàng dần khuất đầu con ngõ vắng hoà lẫn trong bóng chiều chập choạng, nhỏ đứng im nhìn bờ lưng chàng như cong xuống nặng trĩu theo từng bước chân .Nhỏ gục đầu đau khổ ở một góc khuất cùng trái tim buốt nhói để đón chờ một cuộc hôn nhân không bắt đầu bởi một tình yêu .

Thời gian trôi qua lặng lờ như đám lục bình trôi trên dòng sông mênh mông .Thỉnh thoảng nhỏ nghe tin tức về chàng qua một vài người quen biết . Sau chuyến trở về tìm nhỏ chàng đã bị đưa đi vào trại giam với chữ nghĩa của cộng sản là đi học tập cải tạo .
Rồi vài năm sau khi nhỏ có đứa con đầu lòng thì nghe tin chàng đã đi vượt biên không biết có đến được bến bờ tự do ? .Tới đứa con thứ ba thì nhỏ nghe chàng đang ở Châu Âu đã có vợ và hai đứa con gái .
Và cuộc đời cứ thế mà theo dòng đời lặng lẽ êm trôi…
Ngô Ái Loan
May 2011

Những Bài Liên Quan

Copyright © 2023 dactrung.com; all rights reserved