Vàng Câu Sáu Tám

Thơ Xướng họa Trần Văn Lương & Y Nguyên

tác giả Nguyễn Minh Châu
27 xem

Vàng câu sáu tám

Xướng: Trần Văn Lương
Họa : Y Nguyên

Dạo:
Đường kỷ niệm lang thang,
Võ vàng câu sáu tám.

Vàng Câu Sáu Tám

Anh về vắt áo cành cam,
Nghe hơi thu muộn nhuộm lam mắt chiều .
Gió thưa gờn gợn cánh diều,
Chênh chênh dốc đổ, xiêu xiêu bước già .
Tre cằn gượng nhớ ngày qua,
Giọt mưa cố lý nhạt nhòa bóng dương.
Lao chao tháp nhỏ bên đường,
Hồi chuông đứt đoạn dặm trường thở than.
Đêm đen luống cuống buông màn,
Gót chân sỏi đá ngỡ ngàng lối xưa .
Đầu đường đom đóm đón đưa,
Hương chanh dai dẳng dây dưa trên cành.
Sân trường cỏ dại đành hanh,
Phôi pha sắc áo, mong manh dấu tình.
Đèn câu khua ánh lục bình,
Mây khuya méo mó dầm mình nước rong .
Tiếng à ơi lọt khe song,
Lời ca dao đó vẫn nồng tiếc thương.
Thương ai chín nắng mười sương,
Miệt mài đắp nấm, khơi mương, xẻ dòng.
Chanh chưa kịp bén hơi giồng,
Thì ai kia đã pháo hồng điểm trang.
Anh từ dạo ấy lang thang,
Vết chân phiêu bạt dọc ngang quê nhà .
Lênh đênh cách biệt quan hà,
Hành trang vỏn vẹn câu ca dao buồn.
Chiều chiều tước nắng hoàng hôn,
Bện dây bó chặt mảnh hồn hư hao .
Biết người năm cũ nơi nao,
Tên xua+ lỡ gọi, lệ trào khoé môi .
Lặng nhìn con nước ngược xuôi,
Thương lòng mình mãi nổi trôi xa bờ .
Bồi hồi nắn chuỗi ngày thơ,
Mới hay đánh mất cơn mơ thuở nào .
Dây trầu vẫn quấn thân cau,
Mà sao người lại đớn đau xa người .
Trách em xưa tiếc nụ cười,
Để anh chẳng dám ngỏ lời trước sau .
Bây giờ trễ bước tìm nhau,
Vàng câu sáu tám, cạn màu nhớ nhung.
Khung trời quá khứ mông lung,
Sầu riêng anh gánh, lối chung ai về.
Trần Văn Lương
Cali 2/2005

Bài họa ngược vận

Dạo :

Câu sáu tám tuổi vàng
Hoang mang lời ước thệ

Chung chiêng

Mộng chiều rũ cánh len về nhà chung*
Bóng người chợt hiện mông lung
Vàng khung cửa nhớ, cánh nhung thay màu
Vì đâu lạc bước đời nhau
Vì đâu không vẹn trước sau một lời
Vì đâu riêng nỗi khóc cười
Vì đâu người ném cho người tình đau
Vì đâu lỡ chuyện trầu cau
Vì đâu mất dấu, lồi nào vào mơ ?
Vì đâu giã biệt ngây thơ
Vì đâu lạc bến xa bờ, nổi trôi ?
Hụt rồi con nước về xuôi
Trăm năm thôi đã thấm môi lệ trào
Giờ đây người cũ nơi nao ?
Vàng phai kỉ niệm, hanh hao ngõ hồn
Ngẩn ngơ thầm tiếc môi hôn
Chùng chình không dứt điệu buồn thánh ca
Đêm không trăng, ngóng Ngân hà
Tưởng cầu Ô thước quê nhà bắc ngang
Hồn đi hoang, tình lang thang
Quên câu sám hối nghiêm trang bệ hồng
Hạt mân côi chẳng đắp giồng
Bài cantique nhạt nhòa dòng cung thương
Dõi người vui bước gió sương
Nhớ chăng người cuối sông Tương lệ nồng ?
Gió khuya rền rĩ bên song
Mây khuya buồn vẽ nhánh rong đời mình
Vì đâu gương vỡ, rơi bình
Vì đâu không đứt tơ tình mong manh ?
Mưa xám mỏng, nắng vàng hanh
Lá sầu chưa muốn lìa cành dây dưa
Chỉ mành một sợi đong đưa
Buông lơi tình cũ, duyên xưa ngỡ ngàng
Tuồng đời chưa hẹn hạ màn
Vùi chôn vạt nhớ tro than miên trường
Người về, cọng cỏ ven đường
Bồi hồi nép bóng tà dương nhạt nhòa
Qua rồi, người đã bước qua
Không nhìn lại khóm tre già liêu xiêu
Không nghe cung nhạc sáo diều
Không ngùi dáng cũ, đan chiều khói lam
Không tìm áo vắt cành cam …

ynguyên

Những Bài Liên Quan

Copyright © 2022 dactrung.com; all rights reserved