NGƯỢC GIÓ

tác giả Nguyễn Thu Hà
18 xem


Bà cụ nằm viện đã gần năm nay. Hai tháng gần đây được chuyển vào phòng chăm sóc đặc biệt. Tất cả những người chăm bệnh đều ái ngại cho anh khi không ai ngoài anh và người giúp việc thay nhau chăm sóc bà cụ. Cứ cuối tuần, hai ngày vắng bóng người giúp việc chỉ mình anh lúi húi, lặng lẽ mua cháo, đút ăn, thay tã và vệ sinh cho mẹ. Để bù phần lặng lẽ của anh thì người mẹ yếu liệt tứ chi lại dồn sức lực lên miệng. Ngoài lúc ngủ, thời gian còn lại bà nói liên tục. Mà những chuyện bà nói toàn là chuyện tiêu cực, chuyện người này không tốt, người khác xấu xa.. Đặc biệt, cuối cuộc độc thoại lại trở về kể tội con dâu, vợ anh là thứ chẳng ra gì. Con bà thật vô phước mới yêu rồi ép bà đi cưới ngữ ấy. Cả đời bà, chưa bao giờ hài lòng việc gì ở cô con dâu ấy. Cả nhà bà, chả ai ưa ngữ ấy….

Anh chỉ ngồi nghe lặng lẽ. Cuối cùng cũng thốt một câu: Thôi má ngủ cho khoẻ chút! Con biết rồi!

Cuối tuần nào phòng bệnh cũng vắng người hơn vì vài bệnh nhân được về nhà. Cuối tuần nào bà cụ cũng có vẻ tươi tỉnh, khoẻ khoắn hơn vì thức ăn anh con đi mua về cũng hợp khẩu vị bà nên bà ăn ngon miệng lắm. Bà bảo anh chỉ chỗ mua cho cô giúp việc để ngày thường anh đi làm cô ấy mua cho bà ăn chứ đồ ăn cô ấy nấu thì sạch sẽ, cơ mà còn lâu mới ngon miệng như anh mua. Anh chỉ gật gật, dạ vâng cho qua..

Mỗi lúc có người hỏi thăm sao không thấy vợ con anh vào chơi thăm bà, anh chỉ cúi đầu không nói, còn bà thì hấm hứ, ôi nhắc làm gì cái ngữ ấy. Thứ dâu chẳng ra gì, thứ hỗn bạc thôi chồng là nó đem theo con bỏ đi ..Bà chả cần cả dâu cả cháu, có con trai như vầy là được rồi!
……..

Mấy hôm nay mưa bão, hàng quán hai bên bệnh viện đóng của sạch. Những gia đình có người bệnh buộc phải nằm lại cực gấp đôi vì mưa ngập và căn tin quá tải. Bà cụ nghe mấy người chăm bệnh lào xào khoác áo mưa đi mua cháo, mua cơm mà về tay không hoặc ăn đỡ bánh mì ngọt dưới căn tin vì bão lớn quá, chẳng ai phục vụ cả. Bà cười khảy, chê mấy cô là phụ nữ mà thua con trai bà, nó vừa xách về hai gà mên 4 ngăn đầy những món ăn nóng hổi, thơm phức mềm mại mà bà thích nhất…

Ngoài hành lang, con trai bà đang mặc kệ những giọt nước mưa đang nhỏ từ tóc xuống mặt và cổ, mắt ậng nước nhìn xuống phía cổng viện. Nơi ấy vợ cũ anh đang đi dưới chiếc ô màu xanh mà chồng cô ấy vội xoè ra đón khi cô gập chiếc túi rỗng vừa đựng hai hộp thức ăn đi xuống bậc cấp.

Người phụ nữ ngồi vào xe, ngước nhìn chồng đang vòng qua đầu xe bước vào ghế lái. Nước mắt cô chợt ào tuôn như mưa đang nhỏ trước kính xe. Nước mắt của sự biết ơn, của tình yêu với người chồng hay sự thương hại với con trai bà cụ, cô cũng không cắt nghĩa được. Tay cô chợt ấm nóng khi anh nắm chặt:
– Em đừng khóc! Và đừng thấy mang ơn hay mắc nợ gì anh! Anh muốn em được hạnh phúc và thanh thản. Dù bà ấy có cay nghiệt và ích kỷ thế nào thì cũng là bà nội của hai đứa con mình! Anh cũng không muốn chúng trách móc ba của chúng. Bệnh của bà ấy ở phòng đó thì chắc cũng không còn bao nhiêu thời gian, tuần tới anh sẽ thuyết phục hai đứa tới thăm bà nội và ba nó.

Chiếc xe di chuyển chậm dưới bão. Những cơn gió mạnh thốc lá cây và mảnh rác vụn, túi ni lông bay lên đập sượt qua kính xe. Trong xe ấm áp và an toàn. Họ ngược gió bão để về nhà, tay vẫn trong tay.
SG 31/3/2019
Nguyễn Thu Hà

Những Bài Liên Quan

Copyright © 2022 dactrung.com; all rights reserved