Sóng Về Đâu

tác giả Ngô Ái Loan
31 xem

Cô nằm mở mắt rồi nghiêng tai nghe tiếng động trong nhà như mọi khi, nhưng rồi cô mỉm cười khi nhớ ra hôm nay nhà đi vắng hết đâu còn có ai để gây tiếng động đánh thức cô dậy mỗi sớm mai . Cô cứ thế lười biếng cuốn tròn trong tấm chăn mỏng, bên ngoài trời đã sáng choang như hắt ngọn đèn pha vào cửa sổ, cô thầm nghĩ sao mình lại không lái xe đi về vũng biển nhỉ . Nhưng khi nghĩ tới chuyện lái xe một mình trên một chặng đường dài có đôi chút làm cho cô ngao ngán, mà sao lạ lùng quá hôm nay lòng của cô như có một sự thôi thúc nào đó thật mơ hồ không sao giải thích nỗi .

Cô vùng dậy sửa soạn thật nhanh với một chút trang điểm cho kem chống nắng lên gương mặt, một chút son hồng trên môi và một màu tím cố hửu quanh viền mắt tạo cho đuôi mắt có cái ma mị hơn khi nhìn trong chiếc gương soi, rồi cô ướm trên mình một chiếc đầm trắng dài đến chấm gót chân và không quên với tay lấy chiếc mũ rộng vành che nắng để mang theo .

Mọi thứ đã sẵn sàng với chiếc xe cũ mua đã lâu nhưng rất bền bỉ vì nó chưa bao giờ bỏ cô ở lại dọc đường . Cô có lối sống tự nhiên coi nhẹ vật chất, xem ra có vẻ bất cần đời trước đôi mắt nhìn của bất cứ ai khi nghĩ về cô như thế nào hay ra sao ? khi tất cả những điều đó cô chẳng hề có lấy một chút quan tâm nào cả. Cô ngồi lên xe và đi theo thói quen được vẽ ra thật rõ ràng vì cô quá nhiều lần đi về vùng biển nơi một thành phố chỉ cách cô ở độ hai tiếng đồng hồ với tốc độ ấn định . Cô thích thành phố biển nơi đây bởi không gian yên lặng của nó, có khi trên vùng biển này chỉ lác đác độ trên mười người dạo chơi mà con đường cát trắng thì chạy dài mù xa tít tắp .

Đến nơi để tìm một chỗ đậu xe thì thật quá dễ dàng vì hôm nay vẫn như mọi khi thật vắng vẻ. Tắt máy bước xuống xe cô đứng yên hướng mặt về biển . Trước mắt biển xanh ngời mênh mông không thấy bến bờ, cô dang rộng đôi tay nhắm kín lại đôi mắt rồi cũng nơi đôi bàn tay bé nhỏ như ôm vào trong lồng ngực cái không khí dịu mát đang làm cho cô một cảm giác ngây ngất . Cô cứ thế vẫn đứng yên mà lắng nghe những lượn sóng ngoài khơi luân phiên cuồn cuộn vào bờ những âm thanh ồ ạt, rồi nhẹ nhàng sóng sánh lao xao nhỏ dần tan biến .

Đúng trước biển luôn mang lại cho cô một cảm giác thanh thản trút hết mọi nỗi mệt nhọc sau một tuần bận rộn trong công việc . Có lẽ nơi đây không có những trò chơi giải trí, nếu có chắc sẽ thu hút và nhộn nhịp hơn . Nhưng chính vì sự vắng vẻ này mà cô chọn vùng biển nơi đây để tới cho mình có những giây phút yên tĩnh rồi trở thành là nơi chốn quen thuộc trong cuộc sống.

Cô lần đi từng bước nhẹ nhàng trên bãi cát trắng ra tới mép viền của triền nước, cát bị đẫm ướt để trên mỗi bước cô đi qua lần in lần những dấu chân nhỏ bé trông thật dễ thương . Nhưng khi cô ngoái nhìn lại những dấu chân trên cát với một cảm xúc bồi hồi sao mà thấy lẻ loi khiến cho lòng cô bỗng chợt bâng khuâng khi nghĩ về cuộc sống cô đơn của chính mình khi nhìn trước mắt là biển cả bao la. Cô cứ thế với bước chân thong thả trên cát thỉnh thoảng đùa nghịch với những con sóng nhỏ cuộn tràn vào bờ.

Chiếc nón đội hờ hững trên đầu để cho đôi tay cô túm lấy vạt áo của chiếc đầm khá dài thì thôi không kịp nữa trong một tích tắc sóng biển ngoài khơi bỗng dưng dâng cao ào ạt chạy nhanh vào bờ vổ mạnh lên tung tóe, rồi thêm đâu cơn gió mạnh tạt ngang qua làm chiếc nón bị bay ra xa giữa không trung rồi nhẹ nhàng rơi xuống trên sóng nước . Cô luống cuống trong vạt áo bị thấm nước bối rối nhìn theo chiếc nón cứ thế mỗi lúc mỗi bị sóng cuốn đưa càng ra xa hơn …

Cô đứng yên tuyệt vọng nhìn theo chiếc nón như đang chìm nổi vào giữa những cơn sóng ngoài khơi, thì bỗng dưng cô thấy chiếc nón như được một cánh tay đưa lên cao, cô mở to mắt và túm lấy vạt áo chạy thật nhanh trên triền cát, chạy về hướng của chiếc nón đang dần hiện rõ và lúc gần đến cô bỗng khựng lại khi nhìn thật kỹ dáng dấp của một người đàn ông trong bộ đồ lặn màu xanh đen đang rẽ làn nước để đi vào bờ .
Cô vẫn thế đứng yên nhưng trong lồng ngực trái tim đang đập lên những nhịp đập dồn dập có vẻ khác thường . Người đàn ông cứ thế chậm rãi đi tới hướng cô đang đứng vì chàng thừa biết chiếc nón bị gió bay kia không ai ngoài chủ nhân chính là cô . Cái vóc dáng to cao kia khi đứng đối diện và đưa tay cầm chiếc nón rồi chỉ hỏi cho có câu nói đầu môi :
_ Đây phải là chiếc nón của cô không ?

Giọng nói trầm ấm của người miền Nam không điệu đà mà nghe ngọt ngào làm sao ấy . Cô gật đầu nhận lấy sau khi nói lời cám ơn, vậy mà tự dưng cô bị lúng túng trước ánh mắt của người đối diện đã làm cho mọi động tác như bị ai đó khống chế thật bối rối và để xóa tan sự ngượng ngùng của cô người đàn ông nhoẻn miệng cười với nụ cười thật đẹp rồi xin phép tự giới thiệu:

_Tôi là Đạt, cho phép tôi hỏi tên cô nhé .

Ánh mắt và nụ cười của người đối diện như có một sức hút mãnh liệt không sao cưỡng lại được và cô đã trả lời thật nhỏ :
_ Gọi tôi là Thi “ .

Chỉ vậy thôi, chỉ bắt đầu từ hai cái tên họ bỗng thấy khoảng cách như được thu ngắn lại tự lúc nào một cách tự nhiên với những lời hỏi han về nhau thật dễ thương . Cô được biết chàng là người ở trong thành phố biển và rất thích cái trò lặn sâu để khám phá ra những cái đẹp đang được ẩn dấu tận đáy biển, cho nên ngoài bàn tay nhặt hộ nón cho cô, còn bàn tay kia đang cầm một con san hô tuyệt đẹp, đưa mắt như muốn hỏi cô có thích không tôi sẽ xin tặng cho cô .

Ngoài khơi biển như bị động với những cơn sóng mạnh và gió cũng tạt qua dữ dội làm rối tung cả mái tóc dài đang vờn bay theo chiều gió . Là người ra biển thường ngày nên chàng cho biết có thể trời sẽ mưa và ngỏ ý muốn mời cô tới một quán cà phê trong thị trấn . Nón ướt , áo ướt cô cảm thấy lạnh và không còn hào hứng để đi dạo trên cát như mọi khi cho nên cô vội gật đầu đồng ý theo lời mời vô cùng thân thiện cùng với sự quan tâm sợ cô sẽ bị cảm nếu còn tiếp tục đi dạo trên bãi biển .

Chàng chỉ cho cô lối đến quán cà phê để cô lái xe ra trước cho chàng chút thời gian trở về nhà thay bộ đồ lặn đang mặc trên người . Cô mỉm cười lên xe lăn bánh khi nhìn thấy chàng vẫn đứng yên nhìn theo cho đến khi xe của cô chạy ra khỏi tầm mắt của chàng .

Nhưng cô đâu bao giờ có thể hình dung ra được cái vẻ chững chạc của chàng đã biến mất khi xe cô vừa khuất cuối con đường . Lúc bấy giờ chàng giống như một cậu thanh niên vừa mới lớn đang gặp được một tình yêu đầu đời với trái tim cuồng nhiệt theo từng sải bước chân thật dài rồi chạy vút như mũi tên để mau kịp ra nơi hò hẹn …

Từ trong quán cà phê cô chọn chiếc bàn nhìn ra khung kính, cơn mưa bắt đầu rơi xuống từ bầu trời như chàng dự đoán, cô chưa vội gọi thức uống và có vẻ đang mong ngóng một người, cô tự nhiên thấy thẹn với lòng mình để rồi tự hỏi tại sao nhịp tim của mình lại cứ xôn xao như đang nhảy múa khiến cho hai gò má cứ thế mà ửng đỏ và khi nhìn trong khung kính phản chiếu đôi mắt cô đang long lanh reo vui qua màn mưa phía ngoài khung cửa kính trong suốt .

Chàng xuất hiện với chiếc quần jean ôm bó cùng chiếc sơ mi ca rô kẻ nhỏ trên nền áo màu xanh dương, mái tóc hớt cao gọn gàng đã làm cho chàng trẻ trung đến bất ngờ trong lần thứ hai đối diện . Họ ngồi bên nhau bỗng dưng mà thật gần gũi với những cử chỉ trìu mến trông giống như một đôi nhân tình đang yêu nhau . Ánh mắt đó, môi cười đó và với vóc dáng của họ, tất cả đã làm cho một góc quán cà phê hôm đó như được thâu giữ lại cho quán một hình ảnh của đôi tình nhân thật đẹp trong mắt nhìn của những khách hàng tình cờ ghé ngang qua .

Thời gian như ngừng lại bởi cơn mưa đang níu giử bước chân người chăng ?! hay do nơi sự tương đồng trong nhiều quan điểm về cuộc sống với những niềm đam mê, cho nên họ cùng cười cùng nói cứ thế ngồi bên nhau quên mất cả thời gian .
Chàng là một người đàn ông đã khiến cho cô thật bất ngờ khi biết về tuổi tác, chỉ là buổi gặp đâù tiên, vậy mà chàng chân thật kể cho nàng nghe về cuộc đời chàng với một quá khứ xa xăm với những nỗi vui nỗi buồn cùng những sự nhọc nhằn vất vả khi bước ra cuộc đời chạy theo đời cơm ăn áo mặc . Nhìn vào con người đang ngồi trước mặt với ánh mắt chân thật với nụ cười đôn hậu, đã cho cô cảm thấy một sự an lành và một niềm tin tưởng để trở thành một người bạn thân thiết về sau này.
Riêng cá nhân cô, cô không phải là loại đàn bà dể bộc lộ về bản thân nên vẫn còn đó là một khoảng cách để chàng tò mò muốn tìm biết đến . Và rồi cơn mưa đang từ từ nhẹ hạt, có một chút tiếc nuối khi cả hai phải từ giã nhau . Chỉ chừng đó thôi cũng vừa đủ nhìn thấy ở nơi nhau một sự đồng điệu đầy sự thú vị để hứa hẹn thêm một lần gặp gỡ .

Vẫn nơi hẹn cũ thời gian gần như đứng lại và trong ánh mắt trao nhau họ đã thấy đối phương là người mà từ trong muôn ngàn kiếp đã miệt mài tìm kiếm . Chàng nói :

_Biết không anh đã thấy rung động khi tiếng nói em cất lên, chỉ ngắn ngủi vài câu thôi mà đã làm cho trái tim của anh bị xoáy động như vũ bão, rồi khi bóng xe em chạy khuất khỏi tầm mắt thì cả thân xác của anh bị nỗi cảm xúc làm cho run rẩy, anh bỗng dưng lo sợ như hình bóng của em đó chỉ là một ảo ảnh hoàn toàn không có thực .

Cô mở to đôi mắt như muốn thu hết hình bóng của chàng vào tận đáy con tim cất giữ, ở đó vĩnh viễn và tiếng nói của con tim mách bảo . Một câu nói mà thế gian thường răn đe là ” Tình cảm đến nhanh sẽ như ngọn lửa rơm, bạo phát bạo tàn ” . Nhưng tình yêu đã đến của một ngày không hề mong đợi và trời đất như là một chứng nhân.Cô dúi đầu vào vai chàng và luôn miệng nói :

_ Em yêu anh …em yêu anh …. em chỉ biết như em vừa tìm lại tình yêu của chúng ta.

Tất cả đời sống của cô kể từ giây phút đó đã bị xáo trộn, tủ áo nhiều hơn thêm, những đôi giày đúng thời trang và những chiếc ví đắt tiền trước đây cô ít khi để mắt tới và cô đã làm cho căn phòng trở thành một cái shop nhỏ không thiếu bất cứ một thứ gì mà người phụ nữ cần thiết cho những cuộc hẹn hò với người mình yêu dấu .

Từ khi có chàng trong cuộc sống vốn trước đây rất thầm lặng, cuộc sống như chiếc đũa thần đã hoàn toàn biến đổi bởi sức mạnh của tình yêu vô cùng nhiệm mầu . Không chỉ riêng cô mà là cả từ hai phía . Tuổi tác bây giờ phải chăng chỉ là một con số, một con số không hề can dự vào những kẻ đang yêu để nhường chỗ lại cho những môi hôn nồng nàn, cho mắt nhìn đắm đuối, cho quấn quít rã rời khi ở bên nhau . Nàng thường lo lắng để hỏi chàng vì tuổi tác nàng lớn hơn chàng .

_ Em có đẹp không ?

Chàng ôm người yêu trong tay thầm thì :

_ Anh đâu còn thấy ai ngoài em nữa để mà mang ra so sánh, mà bây giờ em có xấu thì anh cũng yêu em mất thôi .
Rồi chàng nghịch ngợm hỏi :

_ Còn về anh em đang nghĩ như thế nào nhỉ ?
Cô nhìn chàng bỗng dưng trong khóe mắt lại ứa thành dòng lệ, cô trả lời cùng âm thanh nghèn nghẹn :

_ Bên anh mà em cứ lúc nào cũng sợ mất anh … em sợ anh biến mất …
Chàng hốt hoảng :

_ Em sao thế này …anh đang ôm em trong tay và yêu em đến không thở nổi đây này .

Họ đến với nhau như thế đó không hề cho nhau một lời hứa hẹn nào cả . Ngày mai sẽ ra sao bởi những chuyện vô thường của trời đất thì cần gì để biết tới ngày mai, chỉ cần có nhau hôm nay đó là một ân sủng mà họ được đánh đổi cho cuộc sống cô đơn trong hơn mười lăm năm qua . Đời người có được bao nhiêu lần với con số mười lăm năm . Họ như được tái sinh để được yêu nhau và trong tình yêu niềm tin tưởng là một nền tảng thật vững chắc sẽ sẵn sàng đối mặt với giông gió bất chợt càng quét ngang qua .

Bốn mùa trôi qua lặng lẽ tình yêu của họ càng mặn nồng thiết tha với bất cứ ai nhìn vào cũng sẽ nghĩ họ sẽ đi tới một cuộc hôn nhân vô cùng viên mãn . Và mỗi khi bên nhau cô luôn là người tôn trọng ở nơi chàng khi có những cú phôn bất chợt vang lên giữa cuộc vui của hai người . Sau những cú phôn đó chàng thường tìm cách tránh né khoảng cách với lý do cần hút một điếu thuốc . Còn cô không phải là người vô tư tới độ để không nhìn ra nơi chàng như còn đang che giấu một điều gì .Nhưng rồi trên tất cả những nghi ngại đó là tình yêu vĩ đại của chàng, chàng yêu nàng …yêu đến chết ngất ….

Mùa thu đang thay áo trên những con đường trong thành phố, cô rất thích mùa thu để được chàng khoác tay nhẹ trên bờ vai cùng dìu nhau trên những lối đi qua phủ đầy lá vàng rơi rụng .
Tình yêu thật kỳ diệu những cử chỉ yêu đương khi bên nhau hầu như già trẻ gì cũng điều thể hiện giống như nhau, cũng những vòng ôm cũng những môi hôn đắm đuối. Tất cả luôn có những sự âu yếm bất ngờ dẫu đang ở bất cứ nơi đâu, họ như đang trở lại với tuổi đôi mươi thật tự nhiên trước những đôi mắt của thế gian . Có đầy sự ngưỡng mộ và lời chúc phúc ầm thầm gửi tới, hay những ganh ghét bâng quơ. Những khoảnh khắc họ bên nhau quên cả không gian và thời gian khi tay trong tay nắm như không hề muốn xa rời .
Rồi mùa đông tới khi chàng ngồi bên chiếc lò sưởi ấm áp, trong chiếc áo cổ lọ màu đen làm nổi bật màu da mật ong trên gương mặt nồng nàn hơi men rượu đỏ . Ngọt ngào với tiếng đàn guitar thánh thót cùng tiếng hát thật trầm thật ấm như một lời vỗ về thường ru cô vào một giấc mơ tuyệt đẹp .
Mùa xuân cho đôi tình nhân nhân đứng bên nhau khấn nguyện trước sân Chùa, cầu xin mộng ước viên thành trong tiếng pháo nổ dòn tan .

Họ đến bên nhau chỉ mới hai năm của đất trời với hạn kỳ thay đổi, thì có một ngày bỗng dưng chàng biến mất như chưa bao giờ có sự hiện hữu trên cõi đời này . Số phôn thay đổi, cửa nhà khép kín và thùng thư đã bị ứ đầy trên sân nhà chứng tỏ là chủ nhân đã không có mặt nơi đây.

Cô mang tâm trạng hốt hoảng tới ngẩn ngơ trong cuộc tìm kiếm gần cả năm trời trong vô vọng . Nước mắt đã cạn theo những đêm dài cô quạnh, nước mắt đã chảy dài trên những lối đi trước đây với những nơi hẹn hò của hai người . Cô tự dưng mà biến thành một kẻ thất tình bất đắc dĩ bởi người cô yêu chưa bao giờ có một hành động gì để mang cái tội là phản bội, cô cảm thấy lo lắng hơn là oán trách và luôn tự hỏi tại sao …tại sao bỏ đi mà không nói một lời ?!…

Một năm tìm kiếm trong vô vọng trôi qua cô buồn bã khép kín đời sống biến mình thành đá vọng phu cùng tháng ngày lặng lẽ .Mùa xuân lại thêm một lần cho cô nhìn ngắm trong gương soi những chân tóc đang bạc trắng theo mây trời, rồi cô thầm hỏi … anh đang ở đâu và tại sao phải hành xử em đau đớn dường này !?…Tất cả vẫn lặng im như mặt nước hồ mùa thu đang cất giấu một sự bí mật dưới đáy sâu thăm thẳm và tình yêu chàng mang tới cô cũng được giấu kín trong tận đáy tâm hồn .

Mùa hè lại đến cô quay trở về biển với hành động trong vô thức, cô cứ thế mà bước đi trên cát một mình, đi trong kỷ niệm đi trong sự nhung nhớ chất đầy trong tim, bất chợt cô khựng lại đôi mắt mở to và bước chân như muốn khụy xuống, cả thân hình cô bị chao đảo bởi hình bóng đó, hình bóng đã ăn sâu vào tâm trí của cô không sao nhầm lẫn được . Đó là người mà cô yêu tha thiết yêu có thể chết đi, cô ngồi bệt xuống cát với khoảng cách khá xa, nhưng cô nhìn thấy rất rõ ràng, người đàn ông đang bồng một phụ nữ trên đôi tay rắn chắc để quay trở về trên lối đi mà chàng thường hay dìu nàng với yêu thương ngày đó.
Nước mắt cô tưởng đã cạn khô bấy lâu nay bỗng dưng mà như cơn sóng vỡ òa ràn rụa để cho hình ảnh trước mắt cứ thế mà nhạt nhòa … …

Cô khó khăn lắm mới có thể quay về nhà với trái tim tan tành từng mảnh vụn, khó khăn lắm để giữ tay lái vững vàng không bị rơi xuống vực sâu .
Rồi chỉ một tuần lễ sau cô sắp xếp mọi thứ đã sẳn sàng cho một chuyến đi xa . Không một ai đưa tiễn cô lẳng lặng ra đi như một chiếc bóng, để không bao giờ cô có thể biết được người phụ nữ trên đôi tay của người cô yêu dấu hôm ấy, đó chỉ là hình ảnh cuối cùng của người vợ đã li dị với người đàn ông vẫn đang yêu cô tha thiết và chưa bao giờ đóng vai trò của kẻ phản bội .

Ngày đó chàng mất tích khi hay tin người vợ bệnh rất nặng và vì lời yêu cầu cuối cùng hết sức vô lý của người đàn bà đang cận kề cái chết, bà ta van xin chàng hãy ở lại bên cạnh bà trong những ngày tháng cuối cùng bà xin chàng hãy toàn tâm toàn ý cắt đứt mọi liên lạc để chỉ bên cạnh bà, bởi bà thừa biết chàng đang có một tình yêu . Không biết đó là một sự ích kỷ quá quắt hay tình yêu trong trái tim của bà vẫn chưa hề dừng lại với người chồng mình. Bà muốn được chết trong vòng tay chồng với nụ cười mãn nguyện .

Và với một người đàn ông có lương tâm, chàng không nỡ từ chối lời trăn trối trước một người sắp chết, chàng đồng ý ở lại và luôn tin tưởng vào tình yêu của chàng đối với cô bấy lâu nay, nhất định cô sẽ hiểu và sẽ tha thứ cho hành động mất tích trong sự im lặng khi đứng trước một tình huống về một vấn đề tâm lý thật quá phức tạp .

Trong tuần lễ cô quyết định ra đi, thì chàng đang ở trong nhà quàn để tiễn đưa người vợ quá cố ở chặng đường cuối cùng .
Và rồi ngày cô bước lên máy bay là ngày chàng đã được trả lại cuộc sống của chính mình trước đây . Chàng hối hả chạy đi tìm cô với biết bao nỗi niềm thương nhớ, nhưng giờ đây chiếc phôn của cô với những con số đã không còn linh hồn nữa rồi . Chàng cuống quít trong tâm trạng lo sợ khi tới nhà hỏi thăm thì người nhà cho biết nàng vừa rời đi chỉ mấy tiếng trước đây .

Người đàn ông trung niên bấy giờ đã thoát xác thành một cậu học trò non trẻ đang đuổi theo tình yêu của mình bằng bốn bánh xe nghiến nát trên đường , như một tay đua tốc độ chàng bất cần luật lệ giao thông cứ thế mà lướt đi để mong sao níu giữ cho bằng được người mình yêu ở lại …

Ngô Ái Loan
Jun 09, 2016

Những Bài Liên Quan

Copyright © 2023 dactrung.com; all rights reserved