TIẾN THOÁI LƯỠNG NAN

tác giả NGỌC ANH
57 xem

Những ngày đó như là một bức tranh viền vàng, cẩn bạc, lấp lánh chóa mắt ánh sà cừ bảy màu lộng lẫy. Xa lánh tất cả, nàng chỉ muốn sống riêng một mình những khoảnh khắc thật yên tĩnh.
Đôi khi nàng vẩn vơ bên bờ hồ cạnh thư viện quen thuộc, ngắm con cò trắng nhón từng bước nhỏ bên bờ, đầu óc trống rỗng kỳ lạ. Hình ảnh con cò gợi lên một niềm kiêu hãnh trong đơn độc. Khi bị mấy đứa con nít chọc phá, cò chỉ dịu dàng quạt nhẹ đôi cánh xòe rộng tươi mát, bay qua bờ bên kia, rồi lại nhón từng bước thanh tao quanh bờ hồ, hay vươn chiếc cổ dài như một cọng ngó sen, nhìn bâng quơ nơi nào đó thiệt cao và thiệt xa. Ít khi nào nàng nhìn thấy nó cúi đầu chúi mỏ kiếm mồi dưới đất như bầy le le, bầy ngan ngỗng chộn rộn, ồn ào suốt thời gian nàng ngồi đó. “Nó ăn gì để sống”, đôi khi nàng tự hỏi. Thân thể thon dài như chiếc lá, hai cẳng khẳng khiu, con cò trắng muốt như một cánh ngọc lan thơm ngát dường như là chỉ cần hít thở không khí giữa bầu trời tự do cũng đủ nuôi sống nó.
Nàng ưa nhìn con cò trắng ở hồ này, như một người bạn thân thiết, gần gũi, nhưng không bao giờ làm phiền mình. Hình ảnh con cò mảnh khảnh, đơn độc giống như nàng, không thích làm phiền ai. Nàng thường ngồi yên tĩnh hồi tưởng hành trình say sóng vừa qua. Bao giờ cũng vậy, cũng có những điều thần tiên và trần tục, giữa tốt và xấu cùng lúc, đâu là sự phân chia?. Bao nhiêu năm bồi đắp cho mối tình ấy như tự cõi thiên thu nào vực dậy. Nàng tin một cách hồn nhiên rằng rồi sẽ có một ngày nàng gặp anh, xương thịt chung chia nhau như một.
Mong cầu vẫn quẩn trong lòng mãi
Anh hãy đến dây vui với em
***

Hôm qua rửa chén, bồn nước nổi phồng đám bọt trắng bong. Nàng quậy khua chén dĩa, đùn lũ bọt trắng trong bồn qua một phía, bồng bồng nổi trắng tinh, bỗng nhiên buồn thiệt nhiều. Thời đại này quái lạ, nửa vòng trái đất cũng có thể bay như chim để gặp nhau . Gặp đó rồi xa đó, như hai đám mây bay ngang bầu trời, rồi bay xa lìa hai phía, như những bọt xà bông trong chậu rửa chén, rồi sẽ tan biến mất tăm mất dạng.
Những yêu thương nồng nàn tha thiết trong trái tim cháy bỏng mãi mãi như dòng thác không ngừng tuôn chảy trong lòng nàng. Nàng nhớ anh…, nhớ…, ráng để nhớ, mà kỳ lạ, không tài nào nhớ rõ mặt anh, tiềm thức nàng như chối bỏ. Thay vì nhớ mặt mày, nàng lại chỉ nhớ vết cháy nhỏ mà dài, màu nâu đỏ nằm vắt trên cánh tay anh một đường nhỏ. Vết cháy tươi rói vì cạnh bàn ủi lúc anh vụng về ủi mấy cái áo sơ mi.
Nàng nhớ, khi nàng ngồi trên giường nhìn anh soạn quần áo máng lên móc. Nàng thấy mấy cái áo sơ mi bị nhăn nhúm, đã định sẵn trong bụng mai nàng ghé, sẽ sắp soạn và ủi mấy cái áo thẳng thớm cho anh. Nghĩ vậy, nhưng nàng lại nói khác:
-Góc tủ có bàn ủi đó anh.
-Em ủi cho anh.
Nàng không trả lời. Vậy mà hôm sau, lúc ngồi ngoài lan can với anh, khi anh đưa điếu thuốc lên môi, nàng nhìn thấy vết cháy trên cánh tay anh.
– Anh ủi áo bị cháy tay, hử?
Anh ừ nhẹ.
Nàng cười. Chắc anh không biết đàng sau nụ cười đó nàng nghĩ gì .
– Bà ấy có ủi quần áo cho anh không?
– Không, bà còn nhiều chuyện quan trọng hơn để làm, bà kiếm nhiều tiền lắm, không làm những chuyện nhỏ nhặt này.
– Em thì, em có thể ủi quần áo cho anh suốt đời như đó là một chuyện lớn nhất, quan trọng hơn tất cả mọi chuyện khác.
– Bà ấy biết em đấy.
Anh bỏ lửng lơ câu nói, giọng anh dịu dàng, bình thản.
Tự nhiên nàng đổi thế ngồi, co một chân rút lên ghế, áp càm lên đầu gối, vòng tay ôm lấy bàn chân mình, mở to mắt nhìn anh. Thế ngồi như co rút người, tự vệ. Nàng thoáng rùng mình nghĩ tới nhân vật Hoạn Thư trong truyện Kiều.
– Bà biết em là…
Anh lại bỏ lửng, phà khói thuốc, đôi mắt buồn buồn nhìn thẳng trước mặt, hơi nheo lại khiến tia nhìn như ướp khói:
– Anh không có hạnh phúc.
Cuộc đời là một chuỗi mắc xích, mà con người dính vào đó, cứ quay mãi, quay mãi, chỉ một mối sút, trọn vòng quay sẽ bung toát ra. Ai cũng sợ điều đó, nên cứ để mình mắc trong sợi dây xích suốt đời.
Nàng không nói, cứ lẳng lặng ngồi chờ.
– Bà hỏi anh, em là người như thế nào?
Nàng hỏi:
– Bà có biết anh bay nửa vòng trái đất để gặp em không?
– Đương nhiên.
Anh quay lại, nhìn thẳng vào mặt nàng, trả lời, mạnh và chắc như nhát dao chém xuống, đôi mắt lại nhíu thêm, vầng trán lộ ít đường rảnh ngang.
Hai đứa lại ngó bâng quơ ngoài bầu trời phía trước. Mùi khói thuốc anh hút thơm lạ lùng quyện với mùi khói pháo nồng nồng. Không gian rộng bao la, bầu trời xanh thẫm không một gợn mây, bóng cây lá xa xa không lay động, nóng hừng hực. Khói pháo của Hải Quân bắn lên trời hơn hai tiếng vừa qua mừng ngày lễ Độc Lập của nước Mỹ tạo thành một vừng mây khói tỏa mờ mịt một phía viền vòng cong theo bầu trời thấp mé bờ biển. Những tiếng pháo nổ rất lớn, chói lòa những chùm bông xanh đỏ tím trắng rực rỡ như đêm hội hoa đăng. Ngày Trọng Thủy cưới Công chúa Mỵ Châu chắc cũng rực rỡ như đêm nay. Tình yêu của nàng Công Chúa đó hồn nhiên, ngây thơ, cho tới khi đầu nàng lìa khỏi cổ, những cánh lông ngỗng trắng còn bay phất phơ trong huyền thoại một chuyện tình diễm lệ.
Nàng Công Chúa tội tình gì!
Đêm nằm xuống, áp mặt vào gối nàng lại nhớ tới lời anh viết.
– Anh vẫn tin sẽ gặp em một ngày nào đó, khi đủ duyên, ít nhất một lần trong đời anh, gặp được em, chỉ nghĩ tới điều đó anh đã thấy sung sướng.
Ừ, thì chúng mình là hai đứa bước ra từ những dòng thơ mơ hồ chữ nghĩa. Anh kéo tay nàng:
– Thôi mình đi nằm, đi em.
Nàng ráng nhớ, cũng không thể nào nhớ rõ mặt anh. Tệ thì thôi. Nàng lại nhớ cách anh nằm dang thẳng hai cánh tay lên đầu, rồi cúi xuống, hửi hửi…cái nách. Lúc nàng vùi đầu dưới nách anh, nàng cười khúc khích, “cái nách thơm”. Lạ thiệt, khuôn mặt anh sao mất hút, biệt tăm. Nàng nhớ, cái giường kêu quá chừng làm nàng mắc cở, như cô dâu mới. Nàng nhớ, hồn phách của nàng lạc cõi nào mất hút. Giữa chừng cơn hỗn mang, anh vói tay bật ngọn đèn. Đêm chợt sáng lòa và hồn nàng bay bổng như trôi tuột trong một đường hầm tối đen, rồi chợt òa sáng.
Những tháng những ngày chờ đợi nhau, chỉ cần một lần thôi có trong nhau, trốn trong nhau, là xương là thịt của nhau. Một đời thôi đã đủ, nàng đâu cần nhớ rõ mặt anh. Chỉ cần nhớ nét rắn rỏi của anh, những dâng hiến mạnh mẽ của nàng. Nụ hôn thật chậm, kéo dài cảm xúc đê mê trên đầu lưỡi. Hai tay nàng đã cuống quít bật tung nút áo ngực, để anh vùi mặt vào vùng ngực căng thơm. Nàng đã mở toang và trao nhận lần đầu tiên như đó là lần cuối cùng. Cao cả thiêng liêng hay trần tục xác phàm, nàng không kể.
Nằm bên nhau, anh nài nỉ:
– Em ở lại đây đêm nay với anh, mai anh về rồi.
– Không được, anh, mai em phải đi làm.
– Nghỉ một bữa, anh sẽ không còn cơ hội bay lần nữa đâu.
– Em không nghỉ được.
Nàng dứt khoát, anh buồn buồn nói:
– Hay em đợi anh ngủ rồi hãy đi.
Ừ, như vậy em đến với anh, như là một giấc chiêm bao
Nằm trên cánh tay anh, ôm miết thân thể ấm áp, thịt da sao mềm mại. Đêm sâu, đêm ru anh đã ngủ yên. Nàng rón rén rời khỏi anh. Đứng ngập ngừng bên giường, hôn anh thiệt nhẹ lên trán, lên đôi môi, nhìn ngắm thân thể trần trụi đầy thương yêu gần gũi một lúc, rồi nhẹ lách mình qua cửa.
Nàng bước xuống đường, băng ngang bãi đậu xe. Đêm yên tĩnh, tiếng pháo chỉ còn nghe thoang thoảng xa xa, Đêm hội hoa đăng đã dứt, bầu trời mát thanh tĩnh, hàng bông hồng men tường lay động mùi hương, lòng nàng cũng thanh tĩnh, nhưng mắt dường như hơi mờ đi, mặt đường dường như không thăng bằng.
Mai anh đi, nàng sẽ không tiễn.
Nàng thích đón, bồn chồn, mừng vui, nắm lấy bàn tay nhau, nhưng tiễn đưa khó tránh nao lòng và nước mắt khi bàn tay rời bàn tay. Nàng sẽ khóc, và sẽ buồn lâu lắm, điều nàng không muốn anh thấy. Nàng chỉ muốn anh nhớ nụ cười của nàng, khi đón anh.
Bức tranh lóng lánh viền vàng dát bạc, nàng đóng đinh treo lên, một góc không lìa trong trái tim nàng, luôn chảy máu.

Những Bài Liên Quan

Copyright © 2023 dactrung.com; all rights reserved