NGỰA PHI, NGỰA PHI ĐƯỜNG XA.

tác giả Lien Huong Phanta
54 xem

Hai chiếc xe Jeep đỗ xịch trước lề đường, năm công an viên nai nịt gọn gàng bước xuống xe tiến thẳng vào nhà, tôi từ phía trước ban công đã thấy họ, nhưng không hiểu chuyện gì xảy ra.
Linh tính của một con cọp mẹ đang bị rượt đuổi khiến tôi bế xốc thằng con trai nhỏ đi ra sau xuống lầu, tầng dưới má tôi nắm chặt tay bé Hân ba tuổi đi trước nhóm công an trẻ miệng la lớn, giọng bà lạc đi :
– Con Hương đâu có công an xét nhà !
Tôi cũng la to :
– Công an hả má? Con xuống đây !
Thằng em kề ( trốn nghĩa vụ, trốn vượt biên ) đang ăn cơm bỏ đũa phóc lên sân thượng, tôi cúi xuống mâm bưng chén cơm đôi đũa thằng em ăn dở, xỏ chân vào đôi dép đàn ông nó không kịp mang, chàng ràng chậm rải xuống thang lầu. Má đứng ngay chân bậc cấp, tôi ẵm con đứng giữa cố tình cản bước nhóm công an đang cố gắng chen lên…
Lúc ấy tôi thoáng thấy anh công an khu vực từ phía sau, anh nói lớn :
– Chị Hương, chúng tôi có lệnh bắt chị…

Má và tôi nhìn nhau thở phào ! Vậy là lệnh bắt tôi chứ không phải tìm bắt thằng em kề, Má tôi đổi mặt vui:
– Mời mấy chú lên trên, dưới này chật chội…
Chúng tôi kéo nhau lên lầu hai, cùng lúc thằng em tuột xuống từ sân thượng nhà hàng xóm ra ngõ sau mất hút về hướng xóm Ga. Sau khi đọc tờ lệnh bắt giam, một người canh chừng tôi, nhóm còn lại chia nhau lục soát khắp nhà, ngó nghiêng phía sau những khung hình tranh ảnh, lục lọi tủ sách, các hộc tủ rương hòm… chẳng có gì !
Thời gian chậm chạp trôi qua , nhóm công an xì xầm, lệnh bắt được đọc lại kèm thêm “tang vật” là quyển Nhật-ký của Ba tôi.
Má tôi đứng chực sẵn chân bậc cấp, bà nách thằng cháu nhỏ, kéo tay con cháu lớn bé Hân dúi vào người công an gần nhất :
– Mấy chú cho lũ nhỏ theo má nó, tui một mình nuôi chồng trong tù với lũ con tui còn không nổi.
– Chúng tôi chỉ có lệnh bắt cô Hương thôi !
– Nhưng mẹ đâu con đó, tui không nuôi nổi được con mình làm sao nuôi cháu? Mà thằng nhỏ còn bú mẹ…
Rồi má dúi thằng cu Triều vào tay tôi ,đẩy bé Hân về phía đám công an, nước mắt bà trào ra:
– Đem mẹ con nó đi đi, tui đã nói là thằng chồng bỏ nó đi vượt biên, tui cản hết lời mà nó cứ đâm đầu theo, giờ ráng chịu .
Giằng co riết rồi tôi cũng mang được cu Triều theo, tay bồng con tay xách giỏ quần áo quơ vội, tôi đi theo giửa hai người công an ra cửa trước; Những người hàng xóm tò mò đứng hai bên ngó theo…
Tôi bước lên chiếc xe Jeep đậu phía trước, tay ôm con, tay bị còng vào thành ghế, hai công an trẻ ngồi kèm hai bên; Chiếc Jeep sau lưng chở hai công an còn lại, xe hụ còi xé tan bầu không khí nặng nề lạ lẫm, đèn tín hiệu đủ mầu chớp vòng, xe chạy còi hú về hướng phố…
Người hai bên đường ngoái nhìn ,ngang qua nhà chú Lẫm trưởng đoàn văn nghệ LHP, nghe tiếng còi hụ, chú ngơ ngác nhìn thấy tôi ngồi trong xe công an có xe hộ tống phía sau mà mặt tôi cứ tươi như hoa… lại còn vẫy tay chào nữa chứ !
Chú Lẫm nhảy lên xe đạp phóng nhanh lên nhà tôi, gặp Má và được nghe giải thích, chú lắc đầu đưa tay lên trời than:
– Trời ôi ! Tôi lại cứ tưởng cháu được đi bảo lãnh, đi tù mà cứ cười như không !

Ký xong tờ giấy khai lý lịch, tôi đi theo cán bộ quản giáo vào tù. Băng qua nhiều dãy trại hai bên rào kẽm gai cao quá đầu, trước mặt là cánh cổng gỗ đóng kín, tôi tay bồng con tay xách giỏ nhưng vẫn ngó nghiêng dòm hai bên. Tôi nghe tiếng người xôn xao gọi đúng tên mình trong khi người quản giáo loay hoay mở khóa cổng, tôi bước một bước vào trong, tiếng ồn ào lớn hơn :
– Chị Hương, chị Hương ! Phải chị không?
– sao cô chị mới ra tù thì giờ cô em lại thế chỗ rồi !
– Chị Hương ca sĩ đây mà !
– Cô chị chưa chồng mà cô em đã hai con rồi à ?
– Sao có một đứa! Còn một đứa nữa đâu?
Tôi chờ cho bà quản giáo nói mấy câu “giới thiệu” tù mới xong đi ra, tôi gật đầu chào chung quanh chị em đồng tù, trẻ già con nít xúm quanh dòm người mới :
– Ngồi đây đi con, người mới thường phải nằm sàn dưới chỗ đường đi, nhưng con có cháu nhỏ cô nhường.
Bà Tuất ( cán bộ thủ kho gạo tù tham ô ) vỗ lên chiếu cạnh bà rồi vói ẳm cu Triều nựng nịu:
– Thằng cu dễ thương quá sao để vô đây? chị Hoa mày cũng nằm gần cô.
Tùng, cô gái trắng trẻo xinh đẹp mắt tròn đen tự giới thiệu :
– Ba em biết ba chị, tụi em ở đây biết chị, mà chắc chị không biết tụi em đâu !

Căn phòng xây hai bệ cao hai bên, cầu tiêu chung ở cuối phòng; Người mới theo luật bất thành văn tối ngủ dưới sàn nhà thấp là đường đi , khi có người ra tù, người mới được “lên cấp” sàn trên nhưng sát cầu, mùi hôi bốc ra từ cầu tiêu của bao nhiêu con người dùng chung không có cửa thoát hơi.
Chúng tôi khoảng 30 người quanh quẩn đứng ngồi trong căn phòng chật hẹp ấy, mỗi người được 6 tấc chiều rộng ,chiều dài là chiều rộng của bục cao vừa đủ nằm, đồ dùng treo lủng lẳng trên đầu, quần áo xếp làm gối. Mùi ẩm mốc lưu cữu, dù là khu tù chính trị ( tuy có chen vài cán bộ tội tham ô được ưu tiên để giử “chức vụ” Tù trưởng ) chúng tôi sống giữ gìn vệ sinh hơn.

NGÀY 1.
Tiếng kẻng vang lên, người mới bắt chước người cũ xướng tên mình điểm danh, trước đó đã thay phiên nhau làm vệ sinh (đánh răng, đi tiểu, tuyệt đối không được đại tiện vì nhóm nhiều người dùng chung phòng vệ sinh).
Nắng sáng chiếu xuyên qua hai khung cửa sổ, mới hôm qua tôi còn ngoài kia, bầu trời mây trắng…
Bà quản giáo mở khóa cổng gỗ, băng qua sân đất rồi mở khóa phòng giam, nhìn một vòng, bà giao tờ báo cho chị Ngọc Tù trưởng ( cán bộ tù tham ô ) chị có nhiệm vụ đọc báo mỗi sáng và giải quyết chuyện lặt vặt. Là một người đàn bà đẹp thân hình vệ nữ, chị xõa tung mái tóc dầy đen mượt dài chấm lưng, chỗ chị ngồi bên khung cửa sổ nắng sáng lung linh nhảy múa trên tóc theo từng cử động chị vươn vai:
– Này! Đêm trước cả phòng mình đều nghe tiếng chuột túc nhé, vậy là có tù mới ngay, tao nói cấm có sai ! Mẹ con nhà Hương bị bắt Vượt biên à ? Sao tỉnh táo tinh tươm thế!
– Dạ em bị bắt tại nhà !
– Ừ có con nhỏ sẽ về ngay thôi.
– Con Phương con nó nhỏ hơn mà ở đây đã 3 tháng rồi .
– Nếu có về thì mẹ con nhà Phương về trước, cái Hương này chắc phải lâu hơn… đi nhiều lần quá !
Chị Ngọc quay nhìn bà Tuất :
– Bà này giờ thì mê tít thằng cu Triều rồi nhé! Mày hên đấy Hương, bà này khó tính lắm không ai được ngồi lên chiếu bà đâu nhé! Thằng cu đêm qua đái dầm ướt chiếu mà chẳng thấy than van…
Cán bộ đọc tên những người phải đi Cung hôm nay có tên tôi; Cô bé Phương bồng đứa con gái 9 tháng mắt đen láy như Thiên-Thần đến gần tôi thì thầm :
– Chị ơi em là vợ của anh Được, ảnh đang bị biệt giam, em biết chị mà chị không biết em đâu ! Đúng ra chị em mình đi cùng chuyến nhưng tụi em bị bắt, chị đừng khai tên chồng em nghe chị.
Tôi nháy mắt nói lớn : “ở nhà coi giùm chị cu Triều, có phong bánh bích quy trong giỏ lấy cho con bé ăn, mai mốt gã con bé cho nhà chị.”
Buổi hỏi cung hơi lâu, hai bầu sữa căng cứng… Tôi, tù nhân có tự-trọng có lương- tâm .. Biết khai cái gì bây gìơ ?

NGÀY 2.
Kẻng đánh, cửa tù mở rộng; Tù phân chia việc, hôm nay đến phiên tôi “giật nước”, Tùng và Thủy cùng tổ nói nhỏ:
– Chị Hương nè, không phải xách nước từ giếng lên đâu, là thòng gàu lấy đầy nước kéo mạnh lên, người khác chụp dây giật mạnh là gàu nước đã lên miệng giếng… chị không làm được đâu, tụi em ở đây lâu làm quen, phải có bao tay nếu không bị tuốt da đó…
Từ phòng tù hình sự bà Nhẫn dáng to con bương bả vừa đi vừa bới tóc :
– Để đó tao làm cho, con Hương dzô nhà giữ con đi, tui làm giùm chớ không có ai thuê đâu nghen cán-bộ, tui quen má nó ngoài chợ trời, mai mốt thăm nuôi gởi lời thăm chị Bảy Thạch nghen con!
Bà Nhẫn trốn về từ vùng kinh tế mới, bụi đời có thằng con lớn hơn cu Triều 2 tuổi ( bà chuyên mua đồ ăn trộm trong đêm, sáng mờ sương bán trao tay cho các bà chợ trời, trong đó có Má tôi “bà Thiếu-Tá Thạch” và bà Đại-Uý Lan hàng xóm nhà tôi ) .

TRƯA :
Phần cơm của tôi nhiều hơn vì có con nhỏ, một chén đầy cơm trắng, thêm vắt mì hoặc bánh bột mì luộc, chén canh cải hay rau muống đúng ra là một gắp rau luộc vì không có gì trong đó cả (tạm gọi là canh không người lái ) , bên cạnh là muỗng mắm cá cơm còn nguyên con hồng thắm ( món này tôi mê tơi ! Chỉ thêm chút chanh ớt… tưới lên miếng bột mì luộc… úi chu cha ngon… thèm quá! ).
Trưa qua khi nhận chén cơm tù, tôi mừng rơn vì là cơm trắng, nhưng khi nhìn kỹ thì hạt cơm cũ vàng nở bung mùi hôi bao, và những con sâu gạo nằm ngay đuỗng còn nhiều hơn số thóc lẫn trong cơm, ở nhà má tôi vẫn mua gạo thật cũ để khi nấu gạo nở được nhiều cơm nuôi đàn con đông 7 đứa thêm 2 cháu ngoại ; Nhưng… không ăn thì đói, tôi đành dùng đũa gắp từng con sâu bỏ ra ! Canh cũng vậy, là luống rau tù trồng bên ngoài cửa sổ chỗ tôi nằm (cửa sổ có lưới sắt ), mỗi sáng tôi thấy các anh tù gánh những thùng phân tươi… tưới rau, mà phân thì vẫn còn lổn nhổn, rau chỉ được rửa sơ vì “nấu chín thì có chết đâu mà…”
Cũng may cu Triều vẫn còn thêm sữa mẹ dù nó đã một tuổi rưỡi, chuyện chưa dứt sữa thằng bé cũng có lý do; số là phần nhiều những chuyến Vượt biển đều thiếu nước và thức ăn… Tôi muốn giữ sữa để biết đâu sau này trên sóng nước mênh mông, tôi còn có chút sữa cho con tôi khỏi chết khát!
Bữa cơm chiều chấm dứt, nắng chiều còn rực vàng, thì chúng tôi đã lại vào “chuồng”, lại điểm danh và kiểm điểm chuyện trong ngày.
Khi tất cả mọi việc đã xong mọi người ai về “nhà” nấy, Ôi ! … Tôi buồn !
– Có ai biết hát hò kể chuyện chi cho vui không?
– Tụi mình hát chung đi, lâu quá không được nghe hát …
– Hát gì bây gìơ ? Như có bác?
Nhỏ Thủy láu táu:
“…ngựa phi ngựa phi đường xa, cát trên đường nắng cháy lóa lóa ….nhìn mây nước ta hát vang nhẹ trong nắng chiều… ghìm từ từ. .”
Có tiếng huýt gió theo điệu nhạc, rồi tiếng vó ngựa dập dồn, tiếng ngựa hí từ góc phòng, tiếng trống, tiếng chim líu lo…
…” ngựa phi ngựa phi đường xa… ngựa phi ngựa phi đường xa…”….
Tiếng chúng tôi hát nhỏ dần nhỏ dần… cô nhỏ người Sài Gòn vẫn còn cố hí lên tiếng ngựa lồng, chị gái già õng ẹo từ Nha-Trang vẫn còn chúm miệng huýt gió, thì tiếng vỗ tay đã rào lên bất kể màn đêm.

NGÀY 3,4,5.
Mỗi ngày tôi đều được gọi lên phòng hỏi cung, ngồi hàng giờ trước xấp giấy trắng, cây viết nguyên tử, căn phòng rộng chỉ có hai chiếc ghế và một bàn viết. Xấp giấy chẳng có được chữ gì thêm ngoài những hình vẽ ngoằn ngoèo.
Sáng nay có Chấp pháp mới, cứ như một sinh viên, anh chàng diện áo sơmi trắng quần tây đen, dáng thư sinh nho nhã, tôi chấm điểm 7/10. Chàng Chấp pháp không đưa tôi đến phòng hỏi cung, mà lại cùng tôi mở cửa rào dãy nhà tù bên cạnh mà từ sân tù nữ chúng tôi thường nhìn qua, ở đó có nhà bát giác nhỏ như chúng ta thường thấy trong các công viên hồ sen. Đưa tay về phía băng ghế như mời ngồi, chúng tôi đối diện nhau qua chiếc bàn nhỏ, Chàng mở cặp giấy rút ra quyển Nhật ký của Ba tôi đặt lên bàn, tôi nhìn chàng ngạc nhiên chau mày, bằng nụ cười trên môi chàng tự giới thiệu là Trung-Úy công an tốt nghiệp Đại học…
– Đây không phải là buổi hỏi cung bình thường chị đừng ngạc nhiên, chúng ta có thể nói chuyện như những người bạn.
Chàng nhìn thẳng vào mắt tôi và tôi thì tinh nghịch ngắm nghía: ” mắt mí lót, da trắng, mũi thẳng, miệng tươi, tóc chải hơi dợn sóng, nói tiếng Bắc chính hiệu, lịch sự…
– Tôi xin phép được hỏi chị chi tiết về quyển sách này..
Tôi ngắt lời : – không phải sách, đây là nhật ký và cũng là hồi ký hai tập đính chung thưa cán bộ.
Chàng cười : – ở đây tôi là bạn, trong phòng hỏi cung thì khác!
Tôi cũng cười, chàng lật từng trang hỏi cặn kẻ về tấm bản vẽ thiết kế Thị xã Qui-Nhơn như: lấp đầm, dời phi trường, xẻ núi Bà Hỏa, nới rộng đường vào phố, thay thế đèo Cù-Mông bằng mở đường mới từ trại cùi Qui-Hòa vào Sông-Cầu và chiếc cầu vượt nối liền Thị xã qua Hội-Lộc .v.v.
Chúng tôi quên hết thời gian, tôi say sưa kể về tất cả những gì biết được trong nhật ký ba mình, dĩ nhiên không quên uống sạch mấy bình trà nóng. Chàng cũng chớp cơ hội hỏi cặn kẻ lý lịch, tôi khai tuốt có chi phải dấu? Nào là ba làm sĩ quan Chiến-tranh chính-trị, nào là chuyển qua Công-binh, du học Mỹ hai lần tốt nghiệp Kỷ-sư Công-binh kiến-tạo… thắng cử Hội-Đồng tỉnh Bình-Định đã đệ trình lên bản thiết kế ước mong biến thị xã vươn mình lên Thành phố lớn… còn mình là..v.v…
Cu Triều bên kia hàng rào kẻm gai kêu bập bẹ :
– Ba ba …má ơi !
Chàng vội nhìn đồng hồ :
– Ôi ! xin lỗi chị quá trưa rồi, chị về lo cho cháu, hôm nào tôi xin gặp lại lần nữa, chị mang hết hộp bánh cho cháu bé, cảm ơn chị về buổi nói chuyện hôm nay…

NGÀY…
Hai phòng giam nữ, tù hình sự cách tù chính trị bằng hai ô cửa phòng biệt giam lúc nào cũng khóa kín. Sáng nay cửa phòng biệt giam nữ đón khách trọ, người đàn bà lúc đó với tôi là người đẹp nhất hành tinh, khuôn mặt thanh thoát như tượng Đức Mẹ, cổ tay trắng đeo chiếc vòng ngọc thạch xanh biếc, cả hai phòng tù nữ lấp ló xuýt xoa, người đâu mà đẹp ! Hai căn phòng biệt giam chu vi 4 mét vuông cửa vào có hai khoảng trống, một trên cao vừa tầm mắt chỉ bằng bàn tay có lưới sắt, bên dưới một khoảng nhỏ vừa đủ đưa cơm canh.
Cô Ngô T Thanh-Tịnh người Đà Nẵng, trước 75 cô là dược sĩ, gia đình có nhiều nhà thuốc tây. Cô bị biệt giam vì cho con đi vượt biên, dù bất thành nhưng cô vẫn phải ở trong ô kín hai tháng, cô chỉ được phép nói chuyện với cu Triều và lén đưa cho thằng bé mỗi ngày một viên kẹo sữa, để được níu bàn tay nhỏ; bạn tù phải đứng xa cửa ba bước chân, nên cô chỉ nhìn chúng tôi qua khung ô mắc lưới chúng tôi không được nói chuyện, ( tôi có ghé thăm ngôi biệt thự cô Thanh Tịnh ở gần bưu điện Đà-Nẵng sau ngày chúng tôi ra tù )

Cu Triều đứng bên trong hàng rào kẻm gai thèm thuồng dõi theo những người đàn ông tù gánh phân qua lại bên ngoài, một lúc nào đó tôi chợt nghe tiếng nó bập bẹ kêu:
– Ba ! Ba ơi…
Tôi giật mình nhìn quanh! Có lầm không? Thằng nhỏ chưa hề thấy mặt ba … mà ba nào ở đây? Hôm trước nó đã một lần gọi Chấp pháp Tùng là ba ! Lẽ nào chồng tôi trở về và bị bắt ? Mà con tôi có biết ai là ba nó khi khoảng cách hàng rào kẻm gai và những người tù kia quá xa…
Cu Triều cứ nhất định đòi tôi cho trèo lên giỏ quần áo để nhón chân nhìn qua cửa sổ, nó reo lên : “Ba…Ba..” Khi nhìn thấy nhóm tù nam đang chăm sóc vườn rau, mấy anh tù vẫy tay, con tôi quơ bàn tay bé xíu vẫy lại… Thôi rồi ! Cả phòng giam cười ngặt nghẽo, thì ra thằng bé cứ tưởng ba nó…! Tội nghiệp con tôi.

Gần tết Tây nhà giam lớn chuẩn bị mừng văn-nghệ, phía trại nam được phép cử qua một chàng ! Nhóm nữ trẻ xinh ríu rít chưng diện, thì cũng trong tù nhưng các cô lựa áo đẹp hơn (áo dành cho những ngày thăm nuôi), các cô dùng giấy kiếng đỏ (gói bánh in) thấm xíu nước thoa lên môi lên má; vậy mà các cô cũng đẹp hẵn lên, trong sân trại bên kia hàng kẽm gai nơi có nhà bát giác mấy tháng trước chàng Chấp-pháp và tôi từng ngồi “trà đạo”, giờ là chàng tù văn nghệ tóc chấm ót, cây đàn guitar trên tay, chàng nghiêng mình chào nở nụ cười tươi, đám con gái xúm quanh má hồng môi xinh mắt sáng long lanh.
Chúng tôi bắt đầu tập hát, gì chớ ” bác cùng chúng cháu hành quân” thì chúng tôi hát hằng đêm mỗi khi thấy dáng công an canh gác “khíu chọ” thay cho “lũ nhạc vàng”. Tiếng đàn Guitar chập chùng, các cô hát hay hơn. Nắng lên cao trời xanh không mây… Cu Triều được dịp chạy nhảy chung quanh nghe các cô đàn hát, nó mon men lại gần ngồi bên tay đàn mắt say sưa ngó và khi bắt gặp ánh mắt anh nhìn nó, thằng bé toét miệng kêu:
– Ba, ba ơi !….
Tôi cũng phải tập thêm cho các cô tốp ca “Xuân công nông trường “, tam ca “Hàng thùy dương” nhạc Nga cho thêm phần “Quốc tế “. Phần mình, chàng tập cho tôi bản nhạc mới gần nhất :
– “… nhà bên có cô bé nhìn qua khe mắt xoe tròn lắng nghe… đàn tôi hát câu gì mà sao cô bé cười ngộ ghê… đàn tôi hát câu gì mà sao chú bé ngồi mơ màng… hạnh phúc quá đơn sơ…”
Hạnh phúc của tôi ở đâu mà tôi phải vất vã gian nan, hạnh phúc của con tôi ở đâu mà gặp ai con cũng bập bẹ hai chữ “Ba ơi !…”

NGÀY 100.
Chị Ngọc Tù trưởng mới sáng sớm đã choàng dậy :
– Này này cả phòng! Đêm qua tao mơ thấy cái Hương được về nhé ! Tao thấy nó bồng thằng cu bước ra khỏi cửa rõ ràng, có cán bộ quản giáo đưa đi… hay là nó bị chuyển đi tù Kim-Sơn? Lên đó thì chết, rừng sâu nước độc nhé! Tao nằm mơ thiêng lắm, những lần trước mơ thấy ai là người ấy được về. Còn lần này sao lại là cái Hương? Phải là mẹ con nhà Phương chứ ! Con nó bé hơn, nó tù lâu hơn, chồng nó cũng đang tù ở đây! Còn cái Hương thì… tội nặng hơn ( thở dài chép miệng )…đi nhiều lần thế !

Tám giờ sáng hôm ấy cửa phòng lịch kịch mở khóa, bà quản giáo đọc tên những người phải đi Cung, bà đưa mắt nhìn tôi :
– Chị Hương mang hết đồ đạc, ẵm cháu theo nhé, Chấp pháp của chị đang chờ bên ngoài.
Chưa được 3 phút tôi đã ẵm cu Triều đứng ngay cửa phòng giam, vừa lúc cô Tịnh cũng được chuyển ra phòng giam chung, cô chỉ kịp ôm hôn cu Triều và thầm thì vào tai tôi địa chỉ nhà cô ngoài Đà Nẵng. Tôi để lại tất cả thức ăn khô và đồ dùng cho nhỏ Phương và bà Nhẫn.
Chàng Chấp-pháp trong bộ đồ kaki Sĩ quan công an rộng thùng thình, mỉm cười chào và đưa cao xấp giấy trên tay:
– Chị được cho về rồi, cố gắng sống tốt, nơi này không phải là nhà chị nhé!
Bà Đại Uý Nguyệt trưởng trại giam háy dài :
– Lúc nào có chuyện thì cũng thấy tên mày, tìm vào Nam mà đi, ở đây ai không biết ! mày tránh đi đâu được.

Bước chân ra khỏi cánh cổng gỗ tôi còn nghe tiếng réo tên tiễn biệt, ngoái lại nhìn những khuôn mặt ngó theo trong khuôn cửa sổ, những bàn tay vẫy của đám bạn tù làm trái tim tôi nặng nề, sao tôi lại về trước… khi họ đến đây trước tôi ? Có phải nhờ màn kịch Má cùng tôi diễn quá xuất sắc và những giọt nước mắt của Má để tôi được mang thằng con nhỏ vào tù ? Chúng tôi biết khi có con nhỏ, “họ” không đưa nữ tù đi lên rừng hay giam giử lâu.
Rồi ai sẽ cùng hát “Ngựa phi đường xa…” mỗi tối cho đám công an bảo vệ, dãy tù Nam bên cạnh nghe cùng ? Những bài tình ca nhạc vàng não nuột mà khi tôi cất tiếng trong đêm vắng thì ngoài kia mấy chàng Công an bảo vệ lặng thinh lắng nghe… ( tôi và các bạn gái biết vậy nên vẫn cố tình hát lớn hơn ).
Và còn nữa ! Những buổi tập văn nghệ ( chưa đến ngày trình diễn ) ai sẽ thay thế tôi hát : “… hạnh phúc quá đơn sơ, đời tôi đâu có ngờ từng đêm cô bé chờ… như chờ từng giấc mơ …” Chàng tù nghệ sĩ đàn Guitar của tôi ơi ! Tạm biệt anh, anh H.Xẻo !… Tôi biết tên anh sau ngày thứ hai tập Văn nghệ , các chị em nói H. là tên anh, còn Xẻo là tên ghép khi anh vào tù đền tội ( nói nhỏ thôi ! Vợ anh đẹp lắm mà có võ, biết chị ngoại tình, anh phục rượu cho chị say nằm võng ngủ, anh trói chị lại và… Xẻo đi cái tính tình tang… của chị ! )

* hình chụp Noël năm 1982 ấy, sau khi ra tù vài ngày.
* Viết ngày 20-7 2015

Những Bài Liên Quan

Copyright © 2023 dactrung.com; all rights reserved