Lá Me Non – Hồn Me Cũ

Trần Văn Lương & Y Nguyên

tác giả Nguyễn Minh Châu
74 xem

Kính gửi đến quý vị trưởng thượng và quý anh chị con cóc cuối tuần.

Dạo:
Đường Sài Gòn,
Cun cút lá me non.
Vết son giòn mếu máo,
Nặng bờ áo long đong.

Cóc cuối tuần:

Lá Me Non

Mắt nhòa gợn lá me non,
Bước sầu giũ nắng, héo hon lối tìm.
Nghẹn ngào nuốt dấu chân chim,
Tro lền ngõ vắng, khói chìm chốn xưa .
Sài Gòn khóc nắng hờn mưa,
Con đường đổi lốt lọc lừa gót đêm.
Ba mươi năm đá chưa mềm,
Cội me cằn cỗi lấm lem dập vùi .
Câu ca dao tím sụt sùi,
Đàn cong dây đứt bùi ngùi đợi sương.
Hai tay bít lối đoạn trường,
Môi thoa lời cũ, rượu chương vóc còm.
x
x x
Ngày tháng lá me non,
Vụng về om tuổi vạc,
Tóc theo đời sớm bạc,
Chân đói lạc đường quen.

Tay nhón hạt lệ đen,
Lăn mềm trên đĩa cạn,
Con tim khờ rao bán,
Từng vết đạn ngày xưa .

Hồn cố dập cơn mưa,
Trên thân dừa trốc gốc,
Con sâu già nín khóc,
Nằm chóc ngóc chờ trăng .

Thấp thoáng giữa cung Hằng,
Tình loăng quăng múa rối .
Lời thề nguyền gian dối,
Dồn đọng lối mây đi .

Dòng sông nhỏ chia ly,
Đã lầm lì đổi khúc.
Bụi trầu vin gỗ mục,
Nhẫn nhục đợi mùa cau .

Sài Gòn mắt nhìn nhau,
Trơ một màu trắng dã.
Gót chân trần xa lạ,
Đường vất vả thay tên.
x
x x
Song thưa giấc nhỏ ưu phiền,
Giường đơn lưng mỏi đợi mềm gối chăn.
Vang vang lời gió ăn năn,
Mong manh sắc ngọc, nhọc nhằn phù vân.
Vô tình xé rách tiền thân,
Mới hay kiếp trước dừng chân chốn này .
Sân trường guốc thẹn bàn tay,
Ngõ về vạt áo lung lay bóng cầu .
Xanh xao vết đá dãi dầu,
Rong rêu trổ vuốt, cày sâu lối mòn.
Bao năm vĩnh biệt Sài Gòn,
Thèm nghe màu lá me non thầm thì .
Từ khi bỏ phố ra đi,
Lòng như giữ mãi chút gì vỡ tan.
Mênh mang khói lạnh ngút ngàn,
Nào ai đếm được quan san mấy tầng.

Trần Văn Lương

Bài họa ngược vận :

Mênh mang khói lạnh ngút ngàn,
Nào ai đếm được quan san mấy tầng.

Hồn me cũ

Ai ngồi chắp mảnh bâng khuâng
Gom tơ nguyệt lạc đúc vầng quan san
Trăng xưa từ thuở bạt ngàn
Tóc thề xưa đã mây tan còn gì
Tháng năm ủ bóng người đi
Phố phường vọng tiếng thầm thì nỉ non
Ba mươi năm nhớ Sài gòn
Nhạt nhòa mắt lệ mỏi mòn đêm sâu
Người đi dấn bước dãi dầu
Thương người ở lại qua cầu đắng cay
Nắng mưa vùi dập bàn tay
Tủi hờn năm tháng in dày dấu chân
Đường đời thui thủi chiếc thân
Đường tình tiến thoái phân vân nhọc nhằn
Lá sầu rụng lối ăn năn
Hương thừa ấp ủ gối chăn ướt mềm

***
Đêm từng đêm gọi tên
Góc đời quen bỗng lạ
Mộng trơ, hồn vật vã
Nương bóng lá tìm nhau

Từng cánh nhỏ hoa cau
Rụng cơn sầu rã mục
Con dế buồn dạo khúc
Khản đục giọng từ li

Tình cất bước ra đi
Chẳng phải vì gian dối
Chợ đời, thân con rối
Mơ nguồn cội vĩnh hằng

Dằng dặc những mùa trăng
Sài gòn ngăn tiếng khóc
Hàng me già trơ gốc
Phơi nhọc nắng sầu mưa

Chân lạc bưóc đường xưa
Phố lọc lừa mua bán
Liên miên dòng chẳng cạn
Chợ trời sang chợ đen

Tên đường mới không quen
Bên cột đèn phận bạc
Khù khờ theo tuổi vạc
Thầm nhắc lá me non

***
Ngây thơ giờ đã mỏi mòn
Câu thơ xưa cũng gầy còm từ chương
Cội me đổ bóng sân trường
Ngu ngơ đếm lá mù sương ngậm ngùi
Nắng hanh hao mưa sụt sùi
Áo xưa tà trắng dập vùi lấm lem
Vin bờ kí ức vai mềm
Những chiều tan lớp những đêm đợi chờ
Những môi hồng những lệ mưa
Đường xưa còn đó dáng xưa khuất chìm
Mịt mù tăm cá bóng chim
Xa rồi nhỏ dại, cuộc tìm héo hon

Bạt:

Chân long đong
Mắt mọng lá me non
Lần về con đường cũ
Hồn rũ rượi Sài gòn

y nguyên

Những Bài Liên Quan

Copyright © 2023 dactrung.com; all rights reserved