LỜI HÀNH KHẤT

tác giả Quang Nguyễn
22 xem

Em sẽ quên những điều Tôi nhớ nhất
Dù tình đầu già dặm núi nghìn năm
Tôi bụi bặm, Em trong hiền như suối
Khua núi rừng, gợi dáng cõi trăm năm

Tôi vẫn Tôi cánh chim thời phiêu lãng
Yêu vùng trời, ngự những tàng cây xa
Em sẽ về ấm êm cung tráng lệ
Hương trang đài, chiếc bàn đầy giỏ hoa

Em vẫn em, làm gương soi nhân thế
Vẫn thấy mình, trong yến tiệc chưa tan
Bình minh qua, màu nắng cũ dậy trễ
Sương chưa tàn, ngậm ướt cọng cỏ hoang

Tôi đi tìm trăm mấy dặm đau thương
Cứ như thời con nít đi tìm mẹ
Tôi gặp Tôi, giữa rừng buốt canh trường
Miền cô độc, thèm khát niềm hạnh ngộ

Em sẽ quên những điều tôi nhớ nhất
Lời trìu mến như bài học thuộc lòng
Cánh thiên đường, bao giờ đã đóng cửa
Tôi vô hồn, đứng khoảng hờ trống không

Tìm gọi em, nỗi tương tư chín đỏ
Hồn điêu tàn, khập khiễng bước thềm cao
Đời em sáng, mà Tôi đã chập tối
Bước phong trần, qua ngõ ngách chiêm bao

Thèm dấy bão, vươn mình ra biển ngọc
Sợ sóng hờn một kẻ lấm thương đau
Chim còn tiếng, mảnh mai với nắng sớm
Thế Tôi chiều, ngủ gật tàng cây cao

Em quên rồi, như người già đãng trí
Chuyện yêu đương thành đùa cợt buồn vui
Lá trăm rừng, rừng chê tàn thu gội
Chim có về, rũ tiếng cũng ngậm ngùi

Phó mặc đời, như chưa từng thương nhớ
Kẻ ngớ ngẩn, tìm bạn với suy tư
Trời cho em, nhan sắc thành mỹ nữ
Một cõi tôi quán trọ bụi ven đời.

Quang Nguyễn

Những Bài Liên Quan

Copyright © 2023 dactrung.com; all rights reserved